Chương 3 - Hệ Thống Học Bá Nuốt Tài Khí
Yến Thiều Hoa ngẩng đầu cười lớn rồi xoay người rời đi, cha mẹ tôi cũng ngay sau đó bước vào phòng bệnh.
Mẹ nhìn thấy đầy đất là giấy vụn, liền giơ tay chỉ vào tôi mà lớn tiếng mắng:
“Mày bị điên à! Làm bừa ra một đống rác thế này, nếu làm bẩn váy của Thiều Hoa thì mày đền nổi không?”
Tôi nhắm mắt, ngoảnh đầu sang chỗ khác, hoàn toàn cắt đứt sợi ràng buộc cuối cùng với thế gian này.
4
Đại lễ đường chật kín người, toàn bộ phóng viên truyền thông của cả tỉnh đều đã dựng máy quay ở hàng ghế sau.
Tôi dựa vào lưng ghế xe lăn, bị người ta đẩy đến góc cuối cùng ở hàng ghế sau của đại lễ đường.
Các thầy cô và sinh viên xung quanh quay đầu nhìn thấy tôi, liền lần lượt bịt mũi lùi sang bên cạnh.
“Cô ta còn có mặt mũi mà tới à? Nếu là tôi, tôi đã sớm như Cẩn Tịch mà nhảy lầu tự sát rồi.”
Yến Thiều Hoa đứng giữa bục giảng dưới ánh đèn, trên mặt mang theo nụ cười.
Một vị giáo sư của trường danh tiếng bước đến trước bảng đen, viết xuống một đề giả thuyết khiến giới toán học quốc tế chấn động.
“Ai có thể viết ra toàn bộ quá trình suy luận cuối cùng của bài này, người đó sẽ có thể trực tiếp cầm học bổng toàn phần nhập học mà không cần thi tuyển!”
Đám học sinh giỏi dưới khán đài đều nhíu chặt mày, không ai dám lên tiếng.
Yến Thiều Hoa sải bước lên bục giảng, cầm phấn rồi quay người lại.
“Hệ thống! Mở nuốt chửng tối thượng! Vắt kiệt nốt chút cặn cuối cùng trên người cô ta cho tôi!”
Cô ta ra lệnh trong đầu, ống dẫn màu đỏ nối với tôi lập tức to ra hơn chục lần.
Tôi dựa vào xe lăn, ngẩng đầu lên, buông lỏng toàn bộ phòng tuyến của thần hồn mình.
Nuốt đi, phàm nhân.
Tôi sẽ đem toàn bộ nhân quả và lôi kiếp của mệnh cách Thiên Đạo này, nhét hết cho cô.
Yến Thiều Hoa quay người nhanh chóng viết lên bảng, một chuỗi công thức phức tạp phủ kín cả mặt bảng.
Toàn bộ giảng viên đại học có mặt tại hiện trường đều đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào bảng, mắt đỏ hoe.
“Thiên tài! Đây đúng là thiên tài tuyệt thế trăm năm khó gặp! Giới toán học sắp đổi trời rồi!”
Phía dưới vang lên từng tràng vỗ tay, Yến Thiều Hoa đang chuẩn bị viết nốt nửa công thức cuối cùng.
Đột nhiên cô ta đặt phấn xuống, quay đầu nhìn chằm chằm vào tôi ở góc cuối hàng ghế sau.
Cô ta cầm micro, chỉ thẳng vào tôi, hướng về toàn bộ khán giả mà lớn tiếng nói:
“Trước khi viết ra đáp án cuối cùng, tôi muốn mời người bạn học cũ này của tôi đứng lên, chứng kiến vinh quang của tôi!”
“Dù cô ta tự sa đọa, nhưng chính sự thất bại đáng thương của cô ta đã không ngừng cổ vũ tôi, thúc đẩy tôi dũng cảm leo lên đỉnh cao!”
Toàn bộ máy quay đều đồng loạt hướng về phía tôi, người bên cạnh cũng bắt đầu chỉ trỏ vào tôi.
Cô ta yêu cầu tôi đứng dậy rồi cúi đầu chào mình.
【Nuốt chửng tối thượng đã khởi động! Chuẩn bị xóa sổ hoàn toàn thần trí mục tiêu!】
Tiếng đếm ngược của hệ thống vang lên trong đầu cô ta, cô ta chết lặng nhìn tôi, chờ tôi ngã xuống.
Nhưng tôi không hề ngã ngay.
Tôi chống hai tay lên tay vịn xe lăn rồi đứng thẳng người dậy, sắc mặt lập tức hồng hào trở lại.
Hai mắt tôi nhìn thẳng về phía trước, đáy mắt lóe lên ánh sáng vàng sẫm.
Nhìn Yến Thiều Hoa đang cứng đờ biểu cảm trên bục giảng, tôi nhếch môi cười lạnh.
“Yến Thiều Hoa, cô thấy đầu lâu của phàm nhân có chứa nổi toàn bộ trí tuệ của Văn Khúc Tinh không?”
Yến Thiều Hoa còn chưa kịp mở miệng, cây phấn đang bị kẹp giữa ngón tay cô ta đã vỡ vụn thành bột.
Hai dòng máu đen từ hốc mắt cô ta trào ra, men theo gò má nhỏ xuống từng mảng lớn.
【Chương 2 】
Chương 5
5
Phấn viết trong tay Yến Thiều Hoa vỡ nát thành bột.
Vết máu lập tức nhuộm đỏ vtj áo của cô ta.
Toàn trường vỗ tay bỗng im bặt, cả đại lễ đường lập tức lặng như tờ.
Yến Thiều Hoa trừng lớn hai mắt, tròng trắng mắt đầy tơ máu đỏ.