Chương 4 - Hệ Thống Bạn Gái Cũ Độc Ác Khởi Động

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tối nay anh cứ ở bệnh viện. Em ra khách sạn bên cạnh thuê phòng. Em đã thuê hộ lý cho anh rồi, có việc thì gọi anh ấy.”

Anh lập tức định xuống giường.

“Em đi đâu, anh đi đó.”

“Giang Hoài Châu!” Tôi vội ngăn anh lại. “Bác sĩ nói cái chân này của anh không được động!”

Nhưng anh vẫn tự mình chật vật xuống giường.

“Em đi đâu, anh đi đó.”

Tôi: “…”

Anh ơi, anh nghe không hiểu tiếng người à!

“Phì.”

Bác gái ở giường bên cạnh bật cười.

“Cô bé, bạn trai cháu đẹp trai lại còn yêu cháu đấy, sợ cháu chạy mất.”

Tôi gượng cười.

Bác gái à, bác nghĩ nhiều rồi.

Trong lòng người này có bạch nguyệt quang đấy. Tôi chỉ là vệt máu muỗi thôi.

Bây giờ hai đứa chúng tôi vì thiết lập cốt truyện nên chưa thể tách ra. Anh đơn giản là sợ tôi chạy mất, không ai trả viện phí cho anh thôi.

Dù sao ban nãy bọn tôi vừa diễn một màn lừa hệ thống, vặt được 50.000 tệ.

Anh cũng phải được chia 25.000 tệ chứ.

Tiếc là điện thoại của anh bị Giang Hoài Luật đập hỏng, nên tiền chưa chuyển cho anh được.

“Giang Hoài Châu, em không chạy. Mai em sẽ đến.” Tôi vội nắm tay anh.

Nhưng Giang Hoài Châu lại bướng lên. Cái tính khí đó của anh—

Tôi đỡ trán.

“Được được được, tối nay em ở bệnh viện với anh.”

Má nó!

Có cái giường lớn ở khách sạn không ngủ, hai người chen nhau trên giường bệnh. Anh có bệnh, tôi thì bình thường nhé.

Anh vẫn xuống giường.

“Vừa rồi anh nghỉ đủ rồi. Anh ngồi ghế, em ngủ trên giường.”

Tôi: “…”

Anh bạn à! Lát nữa bác sĩ đến kiểm tra, là truyền dịch cho anh hay truyền dịch cho tôi đây?

Thôi bỏ đi, hôm nay đúng là rất mệt.

Anh lại cố chấp, đã ngồi lên ghế rồi.

“Vậy em nghỉ một lát.”

Tôi nằm xuống giường, ngáp một cái. Ngày tháng làm sâu gạo một đi không trở lại rồi.

Tôi nói xong, đã nằm trên giường bệnh ngủ mất.

Khi bác sĩ đi vào, ông thấy bệnh nhân dựa tường ngủ, còn người nhà bệnh nhân lại nằm trên giường ngủ ngon lành.

“Cậu trai, bác sĩ đến rồi, mau cho bác sĩ xem đi.” Bác gái giường bên nhắc.

Giang Hoài Châu mở mắt, để bác sĩ kiểm tra.

“Người nhà kiểu gì vậy—” Bác sĩ cau mày.

Trong mắt Giang Hoài Châu lại có vẻ hung dữ.

“Cô ấy mệt rồi. Để cô ấy nghỉ ngơi.”

Bác sĩ: “…”

“Cậu trai, hai đứa mới yêu nhau à?” Bác gái bên cạnh vừa gặm táo vừa nói. “Hồi bác với ông nhà bác mới yêu cũng như thế. Giờ cháu nhìn ông ấy đi, ông ấy ngáy khò khò, còn bác ngồi đây đau cả lưng.”

Bác sĩ nghe vậy khóe miệng giật giật.

“Chồng bà thành người thực vật rồi, bà bảo ông ấy ngồi dậy kiểu gì?”

Bác gái cười lạnh:

“Không yêu nữa là như thế đấy.”

Bác sĩ: “…”

Cuộc trò chuyện của họ đánh thức tôi. Tôi dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, nhìn thấy bác sĩ thì vội đứng dậy.

“Bác sĩ, anh ấy vẫn ổn chứ?”

Bác sĩ nhìn chân Giang Hoài Châu đang kéo lê dưới đất.

“He he, cứ để như vậy thêm một đêm nữa, sáng mai là lạnh luôn.”

Chết tiệt!

Tôi vội qua đỡ anh.

“Anh nghỉ đi. Em vừa sưởi ấm giường cho anh rồi, vẫn còn nóng đấy.”

Giang Hoài Châu cau mày:

“Anh không sao, em nghỉ…”

“Hai người đừng có tình chàng ý thiếp trước mặt tôi nữa!” Bác sĩ cạn lời. “Cứ tiếp tục như vậy, cậu ta tàn phế, cô sẽ có một ông chồng què.”

Tôi sờ sờ mũi, hơi ngượng.

y da!

Đã nói rồi mà!

Tôi chỉ ngủ một lát thôi.

Sao lại thành ngủ “một lát dài thật dài” thế này!

“Không được nói cô ấy!” Giang Hoài Châu lại nghiêm giọng.

Bác sĩ: “…”

Nên đưa hai người này vào bệnh viện tâm thần.

Tôi vội để Giang Hoài Châu nằm lại lên giường, áy náy nhìn bác sĩ:

“Xin lỗi bác sĩ, bạn trai cháu hơi cố chấp, bác đừng giận.”

Bác sĩ cười lạnh:

“Nếu chuyện này cũng giận thì tôi đã bị bệnh nhân chọc tức chết từ lâu rồi.”

Ông nghiêm túc kiểm tra chân anh.

“Không què được. Nằm viện ba ngày theo dõi.”

“Vâng vâng, bác sĩ đi thong thả.” Tôi nặn ra nụ cười. “Bác đúng là một bác sĩ chỉnh hình cực kỳ giỏi. Hôm nào cháu tặng bác cờ khen.”

Bác sĩ hừ hừ, đi cùng y tá ra ngoài.

Tôi ngáp một cái, nhìn Giang Hoài Châu lại định xuống giường.

“Anh à, anh nằm yên đi. Nếu không sau này trời mưa chân đau, anh không thể giao đồ ăn nuôi em tử tế được đâu.”

Anh nghe vậy thì gật đầu, nằm xuống.

Tôi nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đó của anh, thở dài. Đáng tiếc quá, một người đàn ông đẹp trai, body ngon, kỹ thuật tốt như vậy chỉ thuộc về nữ chính.

“Em nằm đây.” Anh chỉ chỗ trống bên cạnh mình.

Vì tôi không béo, anh lại nằm nghiêng, cái giường này đúng là đủ cho hai đứa ngủ.

【Ting! Hệ thống ban bố nhiệm vụ mới! Hãy tán tỉnh Giang Hoài Châu trong chăn! Nhưng không cho anh ta, còn sỉ nhục anh ta: “Chân anh không được rồi, cơ thể chắc cũng không được nữa. Giang Hoài Luật còn mạnh hơn anh!” Phần thưởng: 200.000 tệ.】

Tôi: “…”

Chết tiệt!

Mày lấy cái này ra thử thách cán bộ à!

Hai trăm nghìn đó!

Tuy trước đây làm chim hoàng yến, mỗi tháng có mười triệu, nhưng đó là tiền người khác cho. Còn khoản này là tự mình kiếm được.

【Hệ thống, lời thoại này có hơi xấu hổ quá không?】

【Cho nên mới là 200.000 tệ đó nha~】

Tôi nghi ngờ đây là thể loại truyện không đứng đắn nào đó, nhưng tôi không có bằng chứng.

5

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)