Chương 2 - Hệ Thống Bạn Gái Cũ Độc Ác Khởi Động
Đúng là cô ta hiểu tôi.
Không hổ là người sinh cùng ngày với tôi.
Nhưng ngoài mặt tôi không để lộ chút nào. Ngược lại, tôi đỏ hoe mắt, nước mắt lưng tròng nhìn cô ta.
“Sao cô Giản có thể nói tôi như vậy? Tôi thật lòng với Hoài Châu mà… Cả đời này tôi sẽ không rời xa anh ấy. Dù phải cùng anh ấy nhặt chai nhựa, tôi cũng sẽ ở bên anh ấy!”
Anh ấy nhặt, còn tôi ngồi trên xe ba bánh lướt TikTok chờ anh ấy.
Giang Hoài Châu siết chặt tay tôi.
Ánh mắt anh nhìn tôi rất sâu, cứ như đang nói: Hóa ra cô ấy yêu mình đến vậy.
Không để ý đến ánh mắt của những người phía sau nữa, chúng tôi đỡ nhau, chậm rãi đi khỏi tầm mắt bọn họ.
2
Giản Tuyết Nhi tức đến cả người run rẩy. Cô ta đột nhiên quay đầu trừng Giang Hoài Luật:
“Không phải anh nói anh yêu tôi sao? Vậy tại sao anh lại nói những lời đó với Giản Thính Vũ?!”
Giang Hoài Luật phủi phủi bụi không hề tồn tại trên tay áo, giọng nhẹ tênh:
“Tôi đột nhiên cảm thấy, tranh đồ với Giang Hoài Châu mới thú vị. Anh ta yêu ai, tôi sẽ tranh người đó.”
Hắn liếc Giản Tuyết Nhi, cười như không cười.
“Tôi còn tưởng người anh ta yêu là em cơ.”
Sắc mặt Giản Tuyết Nhi lập tức trắng bệch, rồi lại dần đỏ lên.
Người nhà họ Giản vội vây lại an ủi:
“Tuyết Nhi, cô ta có chỗ nào bằng con? Hai đứa đó sớm muộn gì cũng chết đói ngoài đường thôi!”
“Đúng vậy, bây giờ toàn ngành đều phong sát bọn họ. Không tìm được việc đâu. Một đại thiếu gia như Giang Hoài Châu thật sự có thể hạ mình đi nhặt ve chai à?”
“Giản Thính Vũ rất nhanh sẽ quay về cầu xin chúng ta thôi… chút tình cảm của hai đứa nó chẳng chống được bao lâu đâu. Ngày nghèo khổ, nó chịu không nổi.”
…
Giản Tuyết Nhi nhào vào lòng Hứa Dung, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ, nếu chị ấy thật sự quay về… mẹ đừng đuổi chị ấy đi, cứ để chị ấy ở lại đi. Nếu không, lỡ chị ấy ở ngoài bán thân kiếm sống, người mất mặt vẫn là nhà họ Giản chúng ta.”
Hứa Dung đau lòng ôm chặt cô ta:
“Được, được! Nếu nó quay về, mẹ sẽ nhốt nó trên gác mái, tuyệt đối không để nó ra ngoài làm mất mặt nữa!”
Giản Tuyết Nhi nhẹ nhàng cong khóe môi trên vai bà ta.
Đợi đến khi Giản Thính Vũ chịu không nổi khổ mà chạy về… cô ta có thể đi ở bên cạnh Giang Hoài Châu rồi.
Nuôi anh ở bên ngoài.
Anh đã thích cô ta nhiều năm như vậy, sao có thể chỉ vì tìm một thế thân mà thật sự không yêu nữa?
Cô ta không tin.
3
Tôi và Giang Hoài Châu chưa đi được bao xa, chân anh đã sưng lên rất nặng. Mỗi bước đi như giẫm trên mũi dao, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Hai đứa chúng tôi ngồi xuống ghế dài trong công viên.
Tôi nhìn vết thương dữ tợn trên chân anh, muốn mua một chai nước để rửa qua nhưng ngay cả hai tệ cũng không móc ra được.
“May mà bình thường mình cũng có làm chút thương mại điện tử.” Tôi lẩm bẩm.
Giang Hoài Châu nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua vẻ bất ngờ — không ngờ lúc này rồi mà tôi vẫn còn có sự nghiệp.
Sau đó, anh nhìn tôi lấy điện thoại ra, mở app mua sắm giá rẻ, bắt đầu nhắn cho mấy shop trước đây từng mua đồ:
【Shop ơi, viết đánh giá 30 chữ kèm ảnh thì có hoàn 5 tệ không ạ?】
Bên kia trả lời rất nhanh:
【Bạn ơi, bạn mua cái lược 3 tệ thôi ạ, nhiều nhất shop hoàn 0,5 tệ nhé.】
Tôi lập tức nhắn lại:
【Dạ được shop! Em viết ngay đây! Khi nào hoàn ạ?】
…
Giang Hoài Châu lặng lẽ nhìn tôi đổi năm sáu cửa hàng, cuối cùng gom đủ hai tệ.
Anh im lặng rất lâu.
“Đây chính là… sự nghiệp thương mại điện tử mà em nói?”
“Đúng rồi.” Tôi gật đầu.
Kiếp trước nghèo quen rồi. Gọi đồ ăn phải tính mã giảm giá, săn voucher khắp mạng, hoàn tiền đánh giá tốt chưa từng bỏ lỡ.
Kiếp này tuy bị hệ thống trói buộc, bên ngoài nhìn thì phong quang, nhưng kỹ năng tiết kiệm đã khắc vào ADN rồi.
May mà trước đó còn giữ lại vài đơn chưa viết đánh giá, bây giờ có đất dụng võ.
Tôi đến máy bán hàng tự động bên cạnh mua một chai nước, tự mình uống mấy ngụm trước, rồi mới đưa cho anh.
Giang Hoài Châu nhận lấy uống một ngụm, còn lại non nửa chai.
Tôi lấy ít giấy vệ sinh vừa tiện tay lấy từ nhà vệ sinh công cộng, thấm ướt rồi cẩn thận lau vết thương trên chân anh.
Vết thương nghiêm trọng hơn tôi tưởng.
Ngón tay tôi khẽ run.
“…Anh không đau à?”
Giang Hoài Châu lắc đầu.
Tôi cố ý dùng ngón tay chọc nhẹ vào rìa vết thương.
Anh hít sâu một hơi.
“Giả vờ cái gì.” Tôi lẩm bẩm, chợt nhớ đến nhiệm vụ của hệ thống, vội ôm lấy cánh tay anh lắc lắc. “Anh à… cầu xin anh đấy, cho em đạp hai cái, sỉ nhục anh một chút đi! Hệ thống nói hoàn thành nhiệm vụ sẽ cho 50.000 tệ!”
Đời này của tôi, có lẽ chỉ trông cậy vào cơm mềm của Giang Hoài Châu và cơm cứng hệ thống phát thôi.
Giang Hoài Châu nghiêm túc nhìn vào mắt tôi:
“Em thật sự không điên?”
“Thôi được.” Anh đột nhiên chống người đứng dậy, rồi chậm rãi nằm xuống bãi cỏ bên cạnh. “Đạp đi.”
Bạn gái của mình, dù điên cũng phải chiều.
Mắt tôi sáng lên. Tôi vội điều chỉnh cảm xúc, nhân lúc xung quanh không có ai, mang dép xỏ ngón, một chân đạp lên ngực anh, chống nạnh bày ra dáng vẻ kiêu ngạo:
“Giang Hoài Châu! Anh là đồ vô dụng! Bây giờ anh chỉ là một phế nhân, căn bản không xứng với tôi!”
Hệ thống không có động tĩnh.