Chương 3 - Hậu Duệ Kiếm Tiên Kẻ Thần Kinh
Đoạn gỗ trong tay ta đột nhiên tăng tốc. Ánh sáng màu máu nuốt chửng tất cả.
Ầm——!
Ngay khi đoạn gỗ gãy kia vung xuống, thanh Thanh Phong kiếm được mệnh danh chém sắt như bùn của Lục Thanh Thu phát ra tiếng rên thảm thiết nhất đời nó.
“Rắc” một tiếng giòn vang, thân kiếm vỡ vụn từng tấc trước kiếm khí màu máu.
Cả người Lục Thanh Thu bị luồng sức mạnh ngang ngược đến cực điểm hất bay, máu tươi lẫn mảnh nội tạng phun ra từng ngụm lớn.
Sự kiêu ngạo trong mắt nàng hoàn toàn tắt ngấm, thay vào đó là nỗi sợ gần như tan rã.
Nhưng ta đã không còn nhìn thấy những thứ ấy. Trong tầm mắt ta chỉ còn màu đỏ trải khắp trời đất.
Lại có thêm hai cây kim vàng trong chín cây bị đánh bật ra. Cảm giác tự do khi cấm chế được tháo bỏ khiến kiếm ý trong cơ thể ta gần như muốn chống nổ thân xác này.
“Nghiệt chướng! Ngươi dám!”
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng quát dữ. Đó là thủ tịch trưởng lão Chấp Pháp Đường, tu sĩ Hóa Thần kỳ.
Theo tiếng quát ấy, mấy chục luồng sáng đáp xuống, bao vây dược lư đã hóa thành phế tích.
Đệ tử Chấp Pháp Đường nhanh chóng kết trận. Một tấm lưới ánh sáng màu vàng khổng lồ che trời phủ đất đè xuống.
Ta nghiêng đầu, nhìn những phù văn lấp lánh kia, chỉ cảm thấy ồn ào.
Đoạn gỗ trong tay tùy ý vạch một đường.
Không có kiếm chiêu hoa mỹ nào, chỉ là sự trút bỏ thuần túy khi sức mạnh bị dồn nén đến cực hạn.
Tấm lưới vàng đủ để trấn áp đỉnh cao Nguyên Anh, ngay khoảnh khắc chạm vào kiếm khí màu máu, bị xé toạc thành một lỗ thủng khổng lồ.
“Sao… sao có thể!”
Mũi chân ta điểm nhẹ xuống đất, thân hình để lại một tàn ảnh tại chỗ.
Giây tiếp theo, ta đã xuất hiện giữa ba vị trưởng lão Hóa Thần kỳ.
Đoạn gỗ trong tay không có mũi kiếm, nhưng trong không trung lại để lại ba vết nứt hư không không thể khép lại.
“Ầm!”
Pháp bảo hộ thân của một vị trưởng lão — chiếc chuông lớn đúc từ huyền thiết — nổ tung chỉ dưới cú điểm nhẹ của đoạn gỗ.
Cả người ông ta bị dư ba đánh bay ngược ra ngoài, giữa không trung đã mất ý thức.
Làn sóng kiếm màu máu lấy ta làm trung tâm, điên cuồng khuếch tán bốn phía.
Những đệ tử Chấp Pháp Đường tự xưng tinh anh kia, ngay cả một tiếng hét thảm cũng không phát ra được, đã bị uy áp ép quỳ xuống đất. Tiếng xương vỡ nối thành một mảng.
Cơn run rẩy bị đè nén suốt mười chín năm cuồn cuộn trong mạch máu. Ta đứng giữa phế tích, trong tay nắm đoạn gỗ đầy dằm nhọn, một chân giẫm lên ngực một trưởng lão Hóa Thần kỳ.
Xương sườn ông ta rên rỉ dưới lòng bàn chân ta. Ông ta kinh hãi nhìn ta, môi run rẩy.
“Ngươi… rốt cuộc ngươi là quái vật gì…”
Ta cúi đầu nhìn ông ta. Trong đồng tử đỏ rực phản chiếu gương mặt tuyệt vọng của ông ta.
Ta không có ý định giết ông ta, nhưng ta không khống chế được bản năng muốn cắt nát mọi thứ chắn trước mặt mình.
“Sư muội! Lâm Bất Hoán! Mau dừng tay!”
Giọng Dược Vô Trần từ xa truyền tới, mang theo sự kinh hoảng và sốt ruột hiếm thấy.
Ta chậm rãi quay đầu, nhìn lão già ngày thường luôn thích lừa ta uống rượu kia.
Sau lưng ông là mấy chục trận pháp đại sư sắc mặt nặng nề. Trong tay mỗi người đều nâng một phù văn lóe ánh sáng kỳ dị.
Tiên môn thánh địa lúc này nào còn nửa phần tiên khí?
Khắp nơi đều là thương binh rên rỉ, khắp nơi đều là phế tích vặn vẹo. Nơi này rõ ràng là một Tu La tràng do chính tay ta tạo ra.
Các trưởng lão thấy cứng đối cứng không thành, nhìn nhau một cái, đáy mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
“Đứa này đã nhập ma, kết trận! Tế Lưu Ly Tịnh Bình!”
Trên bầu trời, bóng dáng một chiếc bình báu khổng lồ, trong suốt như pha lê nhưng tỏa ra khí lạnh âm u, chậm rãi hiện lên, nhắm thẳng đỉnh đầu ta.
Chương 6
Mấy trăm trận pháp sư áo trắng chiếm cứ trên không. Đầu ngón tay mỗi người đều điên cuồng nhảy múa trận văn màu bạc.
Cảm giác quy tắc áp chế khiến người ta nghẹt thở lập tức khóa chặt linh khí trong phạm vi trăm dặm quanh ta.
“Rơi!”
Trưởng lão cầm đầu quát lớn. Chiếc Lưu Ly Tịnh Bình trong suốt giữa hư không đột nhiên úp ngược xuống.
Ráng sáng đầy trời lập tức quấn chặt lấy ta.
Kiếm ý trong cơ thể ta cảm nhận được sự khiêu khích đến cực điểm. Bốn cây kim vàng còn lại trong cột sống nhảy loạn, đau đến mức ta gần như muốn nôn.
Ta nhìn đoạn kiếm gỗ gãy lần cuối.
Màu máu thiêu đốt lý trí như dung nham cuối cùng cũng dần rút đi dưới sự bào mòn của ráng sáng.
Bàn tay đang nắm đoạn gỗ của ta chậm rãi buông ra. Cả người ta ngã ngửa xuống trong phế tích dược lư, ý thức chìm vào bóng tối.
“Chư vị đều thấy rồi! Đây nào phải hậu duệ tiên môn? Rõ ràng là ma đầu cái thế đoạt xá!”
Giọng trưởng lão Lăng Kiếm Tông the thé, mang theo vẻ tức giận sau khi thoát chết.
“Không trừ đứa này, tu chân giới vĩnh viễn không có ngày yên ổn!”
“Dược trưởng lão, ngươi luôn miệng nói nàng là đệ tử Đan Tông, vậy đã từng thấy đan tu nào một kiếm chém nát pháp bảo hộ thân của Hóa Thần kỳ chưa?”
Giọng Dược Vô Trần nghe có chút mệt mỏi.
“Nàng chỉ là một đứa trẻ. Nếu không phải Lục Thanh Thu tự tiện xông vào dược lư, hủy tín vật của nàng, nàng tuyệt đối sẽ không như vậy…”
“Câm miệng! Sự thật bày ngay trước mắt!”