Chương 7 - Hậu Cung Đẫm Nước Mắt
Cuối cùng cũng hoàn toàn vỡ nát.
Sau khi tiệc tan.
Thái tử nắm tay ta.
Đi đến trước mặt một lão tướng râu tóc bạc trắng.
Đó là Trấn quốc đại tướng quân Lâm lão tướng quân.
Ông ấy cả đời chinh chiến.
Chỉ tiếc không có con cái.
Thái tử siết chặt ngón tay ta.
Nói với lão tướng quân:
“Lâm lão. Nha đầu này sau này, xin giao cho ngài chăm sóc.”
Lão tướng quân nhìn ta.
Trong mắt đầy vẻ hiền từ.
Ông ấy gật đầu.
“Đứa trẻ ngoan. Lão phu đã sớm muốn có một đứa cháu gái rồi.”
Thái tử quay đầu.
Nhìn ta.
“Thẩm gia không còn nữa. Sau này nàng không cần mang họ Thẩm nữa. Nàng sẽ họ Lâm Đích trưởng tôn nữ của Trấn quốc tướng quân phủ. Lâm Vãn Vãn.”
Ta nhìn chàng.
Hốc mắt hơi nóng lên.
Chàng cho ta một xuất thân sạch sẽ.
Rửa sạch mọi dấu vết tủi nhục ta từng chịu trên người.
Ta dùng sức gật đầu.
Mấy năm sau.
Lão Hoàng đế băng hà.
Thái tử đăng cơ.
Ta trở thành Hoàng hậu.
Hậu cung không có ai khác.
Chỉ có ta.
Vết sẹo trên lưng ta đã mờ đến gần như không nhìn thấy nữa.
Khi mùa đông đến.
Chúng ta cùng ngồi trong noãn các sưởi ấm.
Chàng nắm tay ta.
Bóc một quả quýt đưa tới bên môi ta.
Ngoài cửa sổ tuyết lớn đang rơi.
Trong phòng rất ấm áp.
Những bùn lầy và u ám ngày trước.
Đã sớm bị quét sạch rồi.
Con đường này.
Ta sẽ cùng chàng đường đường chính chính, trong sạch hiên ngang đi mãi.