Chương 5 - Hậu Cung Đẫm Nước Mắt
“Xoay người. Bôi thuốc.”
Ta do dự một chút.
Chậm rãi xoay người.
Quay lưng về phía chàng.
Cởi cổ áo ngủ xuống.
Ngón tay chàng chạm vào lưng ta.
Thuốc mỡ rất lạnh.
Che phủ cảm giác đau ngứa kia.
Động tác của chàng rất nhẹ.
Từng chút từng chút thoa đều.
“Ba năm trước. Miếu hoang ở ngoại ô phía tây. Tuyết rơi rất lớn.”
Chàng lên tiếng sau lưng ta.
Cả người ta chấn động.
Đột nhiên quay đầu lại.
Ba năm trước.
Đó là mùa đông.
Ta đến ngoại ô phía tây cầu bùa bình an cho tổ mẫu.
Trên đường về gặp tuyết lớn.
Bèn trốn vào một ngôi miếu hoang.
Trong đống cỏ nằm một nam nhân toàn thân đầy máu.
Đeo nửa chiếc mặt nạ bạc.
Hít vào ít, thở ra nhiều.
Khi đó ta chỉ có một bình thuốc trị thương tích góp rất lâu mới mua được.
Vốn định dùng để bôi lên vết sẹo cũ trên lưng mình.
Ta không nghĩ nhiều.
Đổ hết thuốc lên vết thương của chàng.
Xé gấu váy băng bó cho chàng.
Sau khi tuyết ngừng.
Ta sợ người nhà mắng.
Không đợi chàng tỉnh đã vội vàng chạy đi.
“Là chàng?”
Ta nhìn chàng.
Mắt mở rất to.
Chàng đậy nút bình sứ lại.
Gật đầu.
“Khi đó cô tỉnh được một nửa. Nhìn thấy bóng lưng nàng chạy ra ngoài. Nhìn thấy vết sẹo trên lưng nàng.”
Chàng kéo áo ta lên.
Buộc lại dây áo cho ta.
“Cô tra rất lâu. Mới biết nàng là nhị nữ nhi Thẩm gia. Mới biết một thân vết sẹo của nàng là từ đâu mà có.”
Chàng ngồi trước mặt ta.
Nhìn vào mắt ta.
“Nàng cứu bọn họ. Bọn họ coi nàng là khiên thịt. Nàng cứu cô. Cô dùng một nửa giang sơn này để trả nàng.”
Chàng nắm tay ta.
Tay chàng rất lớn.
Rất ấm.
“Con người cô, có ân tất báo. Có thù cũng tất báo.”
Chàng nhướng mày.
“Bọn họ nợ nàng nhiều như vậy. Có cần cô giúp nàng trút giận không? Giết bọn họ cũng được. Chặt tay Cố Thanh Hàn cũng được. Chỉ cần nàng gật đầu.”
Ta nhìn chàng.
Một Thái tử cao cao tại thượng.
Vì nửa bình thuốc năm đó.
Cho ta thân phận tôn quý nhất.
Còn huyết thân của ta.
Vì thể diện của chính bọn họ.
Đuổi ta đến phòng chứa củi dột mưa.
Lòng người với lòng người.
Thật sự không giống nhau.
Ta lắc đầu.
“Không cần.”
Chàng cau mày.
“Mềm lòng rồi?”
“Không phải.”
Ta nhìn bản thân phản chiếu trong gương đồng.
“Không cần thiết. Bọn họ không xứng làm bẩn tay điện hạ.”
Giết bọn họ quá dễ dàng.
Chết chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Để bọn họ sống.
Trơ mắt nhìn ta đứng ở nơi bọn họ mãi mãi không với tới được.
Nhìn mọi thứ bọn họ từng có từng chút vỡ nát.
Như vậy mới là tra tấn người ta nhất.
Chàng nhìn ta.
Đột nhiên cười.
Tiếng cười rất trầm.
“Được. Nghe nàng. Giữ bọn họ lại từ từ chơi.”
Chàng đứng dậy.
Chỉnh lại tay áo.
“Mạng có thể tạm thời giữ lại. Nhưng đồ bọn họ lấy của nàng. Hôm nay nhất định phải nôn ra.”
Chiều hôm đó.
Thị vệ trưởng Đông cung dẫn người.
Trực tiếp đá tung cửa lớn Thẩm gia.
Hai hàng thị vệ mang đao xông vào kho Thẩm gia.
Mẫu thân sợ đến mức ngay cả khóc cũng không dám.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn thị vệ lục tung rương hòm.
Khế đất điền trang tổ mẫu để lại cho ta.
Ngân phiếu.
Còn có của hồi môn năm đó của sinh mẫu ta.
Chất đầy ba rương lớn.
Tất cả đều được khiêng ra.
Thẩm Hoài An muốn ngăn cản.
Thị vệ trưởng dùng chuôi đao nện một cái.
Hắn ôm bụng quỳ dưới đất nửa ngày cũng không bò dậy nổi.
Những thứ này.
Cùng với sính lễ của Đông cung.
Rầm rộ được khiêng vào tư khố của ta.
Tin tức truyền khắp kinh thành.
Thái tử vô cùng sủng ái vị nhị tiểu thư Thẩm gia mang sẹo kia.
Vô cùng chán ghét Thẩm gia.
Điều này đã trở thành chuyện rõ như gương trong lòng tất cả mọi người.
Hướng gió hoàn toàn thay đổi.
Trên triều đường.
Không còn ai nói chuyện với phụ thân.
Tấu chương ông ta dâng lên đều bị bác bỏ.
Đồng liêu thấy ông ta giống như thấy ôn thần.
Phụ thân của Cố Thanh Hàn.
Lão hầu gia.
Vào cung thỉnh tội.
Sau khi trở về dùng gia pháp đánh gãy chân Cố Thanh Hàn.
Hầu phủ hủy hôn với Thẩm gia.
Toàn bộ sính lễ đều kéo về.
Thẩm Như Sương trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ngay cả cửa cũng không dám ra.
Thẩm gia.
Hoàn toàn sụp đổ.
8
Nửa tháng sau.
Ngoài cửa hông Đông cung.
Có mấy người đang quỳ.
Ta ngồi trong thiên điện uống trà.
Cung nữ bước vào bẩm báo.
“Nương nương. Người Thẩm gia đang ở ngoài cửa. Đã quỳ hai canh giờ rồi. Nói là cầu xin gặp nương nương một lần.”
Ta đặt chén trà xuống.
Đồ sứ phát ra tiếng vang trong trẻo.
“Đi. Ra xem.”
Cửa hông mở ra.
Gió lạnh thổi vào.
Ta khoác áo choàng lông hồ ly trắng.
Đứng trên bậc thềm cao cao.
Dưới bậc thềm.
Tóc mẫu thân đã bạc hơn nửa.
Quần áo nhăn nhúm.
Không còn dáng vẻ quý phụ nhân cao cao tại thượng như trước kia.
Tỷ tỷ Thẩm Như Sương quỳ bên cạnh mẫu thân.
Không còn mặc lụa là gấm vóc rực rỡ.
Trên mặt không có son phấn.
Hốc mắt sưng đỏ.
“Vãn Vãn!”
Mẫu thân nhìn thấy ta.
Lập tức nhào đến dưới bậc thềm.
Dập đầu thật mạnh.
“Vãn Vãn, cha con bị bãi quan rồi! Hạ nhân trong nhà đều chạy sạch. Ngay cả tiền mua gạo cũng không còn. Con cứu trong nhà đi!”
Ta rũ mắt.
Nhìn tóc bạc trên đầu bà ta.
“Đây là thái độ cầu xin người khác của bà sao?”
Ta nhẹ giọng hỏi.
“Vãn Vãn, máu mủ tình thâm mà!”
Mẫu thân khóc gào.