Chương 2 - Hậu Cung Của Kẻ Điên
“Không phải muội thương tiếc danh tiếng của mình. Muội chỉ là… không nỡ bỏ đứa bé này…”
Kỳ Hy mỉm cười.
“Vậy thế này đi. Ngươi tạm vào cung ở với thân phận tuyển thị. Đợi sinh đứa bé ra, trẫm sẽ chiêu cáo thiên hạ rằng sinh mẫu của hoàng trưởng tử khó sinh mà chết. Sau khi ngươi được sắc phong, trẫm sẽ giao đứa trẻ này cho ngươi nuôi dưỡng. Như vậy cũng xem như vẹn cả đôi đường, ý ngươi thế nào?”
Triệu Lạc Di nín khóc mỉm cười.
“Kỳ Hy ca ca, huynh đối xử với muội thật tốt.”
Ta rùng mình.
Cái ngu của Triệu Lạc Di cũng đến cực hạn như cái ác của nàng ta.
Nàng ta căn bản không hiểu Kỳ Hy. Hắn ở lãnh cung nhiều năm, lòng cứng như đá. Hắn dính đầy máu tanh và bẩn thỉu trên tay mới bò được tới vị trí hôm nay.
Những người từng hứng chịu nụ cười vừa rồi của hắn, đến nay đều bị giam trong tầng sâu nhất của ám lao, sống không bằng chết, cầu chết không được.
Chỉ có A tỷ là một mảnh sạch sẽ mềm mại nhất trong tim hắn. Khi hắn thật sự cười, đôi mắt ươn ướt, chăm chú như một chú chó nhỏ, tràn đầy yêu thương.
Hoàn toàn không phải nụ cười vừa rồi.
Triệu Lạc Di cho rằng Kỳ Hy đang suy nghĩ cho nàng ta.
Nhưng thật ra, ngay cả ta cũng không tưởng tượng nổi sau này Kỳ Hy sẽ trả thù nàng ta, trả thù Triệu gia điên cuồng đến mức nào.
Ta chỉ biết một chuyện.
Đêm ấy sau khi đuổi Triệu Lạc Di đi, Kỳ Hy quỳ bên cạnh A tỷ, mềm giọng dỗ dành rất lâu.
Những lời ấy, hắn lặp đi lặp lại vô số lần.
“A Vu đừng sợ, ta lừa nàng ta thôi. Ta sẽ không phong nàng ta làm hậu. Thê tử của ta là nàng, mãi mãi là nàng. Dù chỉ là một danh phận, ta cũng không để người khác cướp đi.”
“Xin lỗi A Vu, để nàng nghe những chuyện phiền lòng này. Đừng giận ta có được không?”
“Khi nào hết giận, nàng mở mắt nhìn ta một cái nhé…”
Ta nhớ lại rất nhiều năm trước, khi Kỳ Hy vừa lộ tài năng, đối với chính địch luôn ra tay tàn nhẫn, nhổ cỏ tận gốc.
Hắn giết người xong trở về, sẽ vội vàng rửa sạch mùi máu trên người. Có một lần chưa kịp thay y phục, bị A tỷ bắt gặp. Hắn sợ đến luống cuống, trực tiếp quỳ xuống, cẩn thận kéo góc váy A tỷ, cầu tỷ ấy đừng sợ hắn, đừng chê hắn xấu xa.
A tỷ không chê hắn. Tỷ ấy đỡ hắn dậy, cho hắn, người còn chưa kịp thay bộ áo dính bẩn, một cái ôm rất dịu dàng.
“A Hy, ta chỉ lo ngươi làm việc quyết tuyệt như vậy, thật ra trong lòng cũng không vui.”
“Ta mong ngươi có thể sống vui vẻ.”
Chỉ có ta, người lặng lẽ trốn trong bóng tối, nhìn thấy Kỳ Hy nhắm mắt, ôm chặt A tỷ. Nụ cười của hắn khi ấy đặc biệt ấm áp, đặc biệt thỏa mãn.
5
Triệu gia tung tin ra ngoài rằng đích nữ thân thể không khỏe, được đưa đến trang tử ngoài thành tĩnh dưỡng. Ngay sau đó, trong cung lặng lẽ có thêm một tiểu chủ tuyển thị vô danh.
Sau khi Triệu Lạc Di vào cung, Kỳ Hy lấy lý do dưỡng thai, hạ lệnh không cho nàng ta ra ngoài.
Triệu Lạc Di lại rất vui, ngoan ngoãn không ra khỏi cửa, chỉ sai thị nữ mang từ nhà vào đi nghe ngóng tin tức bên ngoài.
Nghe ngóng qua lại, nàng ta biết được hiện giờ lục cung như không tồn tại hậu cung sạch sẽ chỉ có một mình nàng ta.
Nàng ta vui đến không chịu nổi, trong cái sân cung nhỏ bằng bàn tay của mình bắt đầu bày ra dáng vẻ hoàng hậu.
Ta thấy nàng ta thật sự quá ngốc. Không sợ Kỳ Hy, lại còn tưởng trong lòng Kỳ Hy chỉ có mình nàng ta.
Trong cung trống vắng như vậy, là vì người đều đã bị Kỳ Hy giết sạch. Một người như thế, nếu không có A tỷ ở đây, dù sao ta cũng sẽ sợ.
Đương nhiên, có lẽ nàng ta cho rằng mình chưa chọc tới Kỳ Hy. Nàng ta còn không biết sống chết mà nghe ngóng về A tỷ.
Cung nữ của nàng ta nghe được tin, về bẩm lại.
“Tiểu thư, tiện tỳ đi theo bên cạnh hoàng thượng kia vẫn chưa được chôn cất.”
Triệu Lạc Di thổi móng tay.
“Còn tưởng ả phong quang lắm. Tốn công nghĩ kế quyến rũ hoàng thượng, cuối cùng ngay cả một tấm chiếu rách cũng không có. Cũng phải, thân thể ả đã bị giày vò hỏng rồi, chắc bị ném thẳng ra bãi tha ma rồi nhỉ.”
Lời này rất nhanh truyền đến tai Kỳ Hy.
Ta thấy con ngươi đen như dã thú của hắn lặng im rất lâu. Đêm đó, hắn liền đến cung của Triệu Lạc Di.
Chương 2
6
Triệu Lạc Di vui đến phát điên. Từ sau khi vào cung, nàng ta căn bản chưa từng nhìn rõ mặt Kỳ Hy.
Mỗi lần Kỳ Hy đến tìm nàng ta, đều là sau khi cung đăng đã tắt. Hắn ở trong bóng tối, không cho nàng ta nhìn mặt mình.
Sau mây mưa, ngày hôm sau chỉ còn lại một chiếc giường trống rỗng.
Nàng ta vui đến gần như quên mình, lại thẹn thùng ưỡn bụng bầu, bảo Kỳ Hy đến sờ thử con của bọn họ.
Kỳ Hy đứng yên không động.
“Trẫm nghe nói, ngươi sai người đi dò hỏi về nàng ấy.”
Hắn không chỉ đích danh, Triệu Lạc Di ngẩn ra một lúc mới hiểu hắn đang nói ai.
“Hoàng thượng nói con tiện tỳ kia sao? Thần thiếp tò mò thôi mà. Dù sao ả cũng từng hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, chắc chắn đã sinh ra tâm tư hạ tiện gì đó để quyến rũ hoàng thượng. Không phải thần thiếp ghen đâu, nữ nhân mà, ít nhiều cũng có chút ăn giấm…”
Kỳ Hy chậm rãi nói:
“Sauk này, trẫm không muốn nghe ngươi nhắc đến tên nàng ấy nữa. Ngươi không xứng.”
Triệu Lạc Di vui vẻ nói:
“Hoàng thượng sợ làm bẩn miệng thần thiếp sao? Người thật thương thần thiếp.”