Chương 11 - Hành Trình Tìm Lại Chính Mình
“Giáo sư Chu nói em không cần theo thời khóa biểu của sinh viên năm nhất, vào thẳng nhóm nghiên cứu luôn.”
“Vâng ạ.”
Ký túc xá ở khu Đông tòa nhà số 6, phòng bốn người.
Lúc tôi đẩy cửa bước vào, ba người bạn cùng phòng đều có mặt.
Một người đang chơi game, một người đang gọi điện video, một người đang ăn mì tôm.
Thấy tôi bước vào, người đang chơi game chẳng thèm ngẩng đầu.
“Người mới à? Khoa nào thế?”
“Toán.”
Người đang ăn mì tôm đặt đũa xuống.
“Cậu là Tô Vãn đó hả?!”
“Có chuyện gì sao?”
“Còn sao nữa? Cả khoa Toán đang đồn ầm lên — tân sinh viên năm nhất được trực tiếp vào nhóm nghiên cứu của giáo sư Chu, toàn khoa chỉ có mình cậu!”
Cô nàng nhảy từ trên giường xuống.
“Cậu siêu lắm đúng không?”
Tôi cất hành lý gọn gàng.
“Cũng bình thường.”
“Bình thường cái khỉ khô! Mình nghe nói ba năm nay giáo sư Chu không nhận sinh viên đại học nào đâu!”
Người đang gọi video cũng vội cúp máy, sán lại gần.
“Cậu có phải là người giành huy chương vàng cuộc thi Toán không? Thầy giáo cấp ba của mình có nhắc đến cậu đó!”
Tôi trải ga giường.
Cuộc sống đại học bắt đầu rồi.
Một cuộc sống thực sự thuộc về tôi.
Chương 18
Tuần đầu tiên khai giảng, tôi đến nhóm nghiên cứu.
Văn phòng của giáo sư Chu ở tầng 7 tòa nhà Khoa học Tự nhiên, trước cửa dán một tờ giấy A4 — “Gõ cửa trước khi vào”.
Tôi gõ cửa hai tiếng.
“Vào đi.”
Văn phòng không lớn, chỗ nào cũng chất đầy sách và tài liệu. Trên tấm bảng trắng viết chi chít công thức.
Giáo sư Chu ngồi sau bàn làm việc, ngoài sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, đeo cặp kính gọng đen kiểu cũ.
“Tô Vãn?”
“Dạ.”
“Ngồi đi.”
Thầy rút từ trên bàn ra một xấp giấy.
Là bài báo của tôi.
Trên đó có vô số những dòng ghi chú bằng bút đỏ.
“Hướng chứng minh ở phần 3 có vấn đề.”
Thầy chỉ vào một trang.
“Suy luận của em đúng, nhưng chưa đủ đẹp.”
“Đẹp ạ?”
“Cảnh giới cao nhất của toán học không phải là đúng, mà là ngắn gọn và đẹp đẽ.”
Thầy cầm bút lên, viết một dòng công thức lên bảng trắng.
“Thử bắt đầu từ góc độ này xem sao.”
Tôi nhìn ba mươi giây.
“Dùng tính đối xứng của cấu trúc modular để bỏ qua đường vòng ở giữa ạ?”
Giáo sư Chu đặt bút xuống, quay lại nhìn tôi.
“Em mất bao lâu để nghĩ ra?”
“Vừa nãy ạ.”
Thầy nhìn tôi đăm đăm một lúc lâu.
“Trình Nghiên.”
Ngoài cửa truyền đến tiếng đáp.
“Dạ giáo sư.”
Tôi ngoảnh đầu lại.
Một nam sinh đứng ở cửa, cao gầy, mặc một chiếc áo nỉ màu xám đơn giản.
Chính là giọng nói trong điện thoại.
Anh liếc nhìn tôi.
“Tô Vãn?”
“Vâng.”
“Trẻ hơn tôi nghĩ.”
Giáo sư Chu xua tay.
“Em dẫn em ấy đến chỗ làm việc, thứ Tư tuần sau họp nhóm, bảo em ấy sửa xong bài luận mang tới.”
“Dạ.”
Trình Nghiên dẫn tôi đi dọc hành lang.
Phòng làm việc của nhóm ở tận cùng tầng bảy, sáu cái bàn, bốn người đang có mặt.
Một người đang ngủ, hai người đang thảo luận, còn một người đang uống cà phê.
“Mọi người chú ý, có người mới. Tô Vãn, năm nhất, được giáo sư tuyển thẳng.”
Người đang uống cà phê buông cốc xuống.
“Năm nhất? Đùa nhau à? Tôi học thạc sĩ năm hai mới được vào nhóm.”
“Đi mà nói với giáo sư.” Trình Nghiên chỉ vào cái bàn trống trong góc.
“Đó là chỗ của em.”
Tôi ngồi xuống, mở máy tính.
“Có gì không hiểu thì tìm anh. Anh ngồi đối diện em.”
Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đeo tai nghe, tiếp tục đọc tài liệu.
Đến giờ ăn trưa, ông anh thạc sĩ năm hai uống cà phê sáp lại gần.
“Tô Vãn đúng không? Bài báo của em làm về hướng nào?”
“Liên quan đến giả thuyết Riemann, thác triển giải tích của hàm L ạ.”
Anh ta sặc một ngụm cà phê.
“Năm nhất mà em động vào Riemann á?”
“Có vấn đề gì không ạ?”
“…Không có gì.”
Anh ta lùi về chỗ của mình.
Trình Nghiên ở đối diện tháo một bên tai nghe xuống.
“Đừng để ý đến anh ta, tính ổng vậy đó.”
“Em có để ý đâu.”
Trình Nghiên lại đeo tai nghe lên.
Ba giờ chiều, tôi nhận được một tin nhắn.
Là Thẩm Dư Hinh gửi.
“Chị, kết quả xét nghiệm máu hôm nay của em ra rồi. Chỉ số bạch cầu đang tăng. Bác sĩ bảo phục hồi rất tốt.”
Bên dưới kèm theo một biểu tượng mặt khóc tu tu.
“Cảm ơn chị.”
Tôi trả lời một chữ: “Ừ.”
Vài giây sau, cô ta gửi tin nhắn thứ hai.
“Mẹ bị ba đuổi khỏi nhà rồi.”
Tay tôi khựng lại.
“Ý cô là sao?”
“Ba bảo mẹ dọn đi rồi. Mẹ sống ở ngoài hai tháng nay, ngày nào cũng gọi điện khóc lóc. Ba mềm lòng rồi.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Thẩm Viễn Châu mềm lòng.
Cũng dễ hiểu.
Dù sao cũng là vợ chồng hai mươi năm.
Nhưng có những chuyện không phải cứ mềm lòng là có thể xóa bỏ.
Tôi gọi điện cho Thẩm Viễn Châu.
“Ông định cho bà ta về lại à.”
“Tô Vãn, Dư Hinh vẫn đang trong giai đoạn điều trị, con bé cần có mẹ ở bên cạnh—”
“Cô ta suýt nữa đã không còn cơ hội cần bất kỳ ai ở bên cạnh nữa.”
Thẩm Viễn Châu nín lặng.
“Bản tường trình công chứng đó tôi sẽ không rút lại.”
“Nếu Lý Uyển Như làm bất cứ chuyện gì không nên làm—”
“Bản tài liệu đó tôi có thể giao nộp cho cảnh sát bất cứ lúc nào.”
“Tô Vãn—”
“Hành vi cố ý giết người chưa đạt mười tám năm trước không bị giới hạn thời hiệu truy cứu.”