Chương 6 - Hành Trình Tìm Kiếm Ông Ngoại
hắn quản lý công việc của công ty.
Chú cảnh sát thở dài, nói tiếp:
“Chúng tôi đã bắt giữ Hứa Nam Chi và Phó Chấp, cả gã đàn ông trên núi kia nữa. Những hành vi ngược đãi Hứa Nam Kiều suốt bao năm qua và hành vi cố ý phóng hỏa của chúng đã cấu thành tội phạm. Chờ đợi chúng sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.”
Trong lòng tôi không nổi lên một tia gợn sóng. Những ngày tháng đau khổ ấy, cuối cùng cũng kết thúc rồi.
Mẹ ở trên trời, chắc hẳn cũng nhìn thấy được phải không.
Tôi nằm viện nửa tháng. Vết thương trên tay dần lành lại, vết thương sau lưng cũng không còn đau nữa.
Ông ngoại mỗi ngày đều túc trực trong bệnh viện, nửa bước không rời. Ông mua cho tôi đủ loại đồ ăn ngon, có bánh kem ngọt ngào, sườn xào chua ngọt thơm lừng.
Còn có cả món trứng gà tôi thích nhất. Mỗi ngày ông đều thay đổi cách chế biến cho tôi ăn, chỉ sợ tôi ăn không quen, sợ tôi phải chịu thiệt thòi.
Ông còn định tìm một khu mộ có phong thủy tốt nhất để mẹ được mồ yên mả đẹp, để mẹ không bao giờ phải chịu khổ thêm nữa.
Ngày xuất viện, ông ngoại đích thân đến đón tôi. Ông mặc cho tôi một chiếc váy công chúa tuyệt đẹp, cùng đôi giày da bóng lộn màu hồng phấn, bên trên còn có cả nơ bướm.
Chương 6
Tôi ngắm nhìn bản thân trong gương. Khuôn mặt tròn trịa, buộc hai bím tóc nhỏ, mặc chiếc váy xinh xắn. Tôi không còn là cô bé mặc quần áo rách rưới, thu mình sợ hãi giữa dòng xe cộ tấp nập nữa.
Ông ngoại nhìn tôi, mỉm cười hiền từ: “Khang Khang của ông là nàng công chúa xinh đẹp nhất.”
Trong lòng tôi ngọt ngào như được ăn mật. Hóa ra cảm giác được người khác yêu thương là như thế này.
Trở về nhà họ Hứa, cái con bé Hứa Kiều Kiều từng xua chó cắn tôi đã bị cảnh sát đưa đi.
Bởi vì nó cũng theo phe Hứa Nam Chi làm không ít chuyện xấu, dù tuổi còn nhỏ nhưng cũng không thoát khỏi án phạt, nó sẽ bị đưa vào trường giáo dưỡng để cải tạo.
Trong sân nhà họ Hứa, những bông hoa hồng diễm lệ kia vẫn đang nở rộ, nhưng sẽ không bao giờ còn ai dám mắng tôi là ăn mày, không bao giờ còn ai xua chó cắn tôi nữa.
Ông ngoại đã sai người đem con chó tên Đa Đa kia đi. Ông bảo nhìn nó chướng mắt, sợ tôi nhớ lại chuyện hôm đó mà ám ảnh, sợ hãi.
Người làm trong nhà cũng được thay mới toàn bộ. Bọn họ đều là do ông ngoại tự tay tuyển chọn cẩn thận, đối xử với tôi vừa dịu dàng vừa ân cần.
Mỗi ngày họ đều chải cho tôi những bím tóc xinh xắn, chuẩn bị đồ ăn ngon, chăm sóc tôi tỉ mỉ chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.
Nhưng tôi vẫn luôn nhớ mẹ. Nhớ cảnh mẹ ngồi ở bậu cửa phòng sài trong vùng núi sâu thẳm, khâu từng mũi kim làm giày vải cho tôi. Nhớ lúc mẹ lén lút dúi vào tay tôi quả trứng gà.
Nhớ khoảnh khắc trong biển lửa, mẹ đã liều mạng đẩy tôi ra ngoài. Nhớ giọng nói của mẹ văng vẳng bên tai, nhắc đi nhắc lại rằng phải tìm ông ngoại, mong tôi được sống khỏe mạnh, bình an.
Đêm nào tôi cũng ôm bức ảnh đã phai màu mẹ để lại, ngồi bên cửa sổ, khe khẽ ngâm nga bài hát mẹ từng dạy.
Đó là bản nhạc do chính mẹ sáng tác, chỉ có tôi, mẹ và ông ngoại biết.
Ông ngoại luôn nhẹ nhàng bước tới, ngồi xuống bên cạnh tôi, khẽ vỗ lưng tôi và cùng ngâm nga giai điệu ấy. Trong ánh mắt ông ngập tràn sự cưng chiều và nỗi nhớ nhung khôn xiết dành cho mẹ.
“Khang Khang, nhớ mẹ rồi à?”
Tôi gật đầu, vùi mặt vào ngực ông ngoại, nhỏ giọng thì thầm: “Ông ngoại, giá như mẹ còn sống thì tốt biết mấy. Mẹ cũng sẽ được ở trong ngôi nhà đẹp thế này, được ăn những món ngon thế này.”
Ông ngoại ôm tôi, giọng khàn khàn đầy dịu dàng: “Mẹ đang ở trên trời nhìn chúng ta đấy. Nhìn thấy Khang Khang bây giờ khỏe mạnh, vui vẻ thế này, mẹ chắc chắn sẽ rất vui. Mẹ sẽ luôn đồng hành cùng chúng ta.”
Tôi biết, ông ngoại cũng giống như tôi, đều rất nhớ mẹ.