Chương 8 - Hành Trình Tìm Kiếm Nhược Nhược
8
“Nguyên đơn đã cung cấp đầy đủ bằng chứng chứng minh bị đơn có lỗi nghiêm trọng… chuẩn y ly hôn… bị đơn còn ý kiến gì không?”
Thương Nghiễn đột ngột đứng bật dậy, ghế kêu lên tiếng chói tai cọ xuống sàn.
Môi anh run rẩy: “Nhà, tiền tiết kiệm, xe… đều để em hết. Anh ra đi tay trắng.”
Tôi cúi đầu sắp xếp lại tài liệu, cây bút lướt một vòng giữa các ngón tay: “Không cần.”
Tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười với anh: “Đồ của anh, tôi thấy bẩn.”
Bước ra khỏi tòa án, ánh nắng chói đến mức khiến người ta nheo mắt.
Thương An đột nhiên giật tay cha, lao về phía tôi.
“Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con lại!”
Tiếng khóc của thằng bé xé nát tim gan, bóng dáng nhỏ bé của nó loạng choạng trên bậc thềm tòa án.
Tôi bước nhanh hơn về phía bãi đỗ xe, sau lưng vang lên một tiếng “bịch” nặng nề.
Nó lại ngã, đầu gối trầy xước trên nền xi măng thô ráp, máu rỉ ra thành vệt đỏ.
Nhược Nhược siết lấy gấu áo tôi: “Mẹ ơi…”
Tôi không quay đầu lại. Trong gương chiếu hậu, Thương An đang nằm sấp trên mặt đất gào khóc thảm thiết, Thương Nghiễn đứng nguyên chỗ cũ, trông như một con rối bị rút mất linh hồn.
“Có những người,” tôi nổ máy, giọng khẽ như đang nói với chính mình, “một khi đã bỏ lỡ, là mãi mãi bỏ lỡ.”
Vài tháng sau, tôi đến một khu dân cư nghèo trong thành phố, tìm được mẹ ruột của Nhược Nhược.
Người phụ nữ ấy mở cửa, trong tay đang bế một cậu bé, ánh mắt lạnh lùng khi thấy Nhược Nhược.
Chưa đợi tôi lên tiếng, bà ta đã hấp tấp nói: “Tôi không quen con bé này!”
Nói xong liền định đóng cửa lại.
Tay Nhược Nhược khẽ run lên trong lòng bàn tay tôi.
Tôi gõ cửa thêm một lần nữa: “Tôi đến để nói chuyện về việc nhận nuôi Nhược Nhược…”
Chưa nói hết câu, cửa đột nhiên bật mở.
“Hai trăm ngàn!”
Tôi sững người một chút.
Người phụ nữ ấy nở nụ cười gian xảo: “Tôi nhớ ra rồi, đúng là con tôi đấy. Tôi nói cho chị biết, con gái nhà tôi thông minh lanh lợi lắm. Nếu chị không có hai trăm ngàn, thì đừng hòng động đến con bé!”
Tôi cau mày, đưa tay che tai Nhược Nhược lại, rồi dùng tất cả những từ ngữ thô tục mà cả đời tôi biết để mắng bà ta.
Không phải tôi không có nổi hai trăm ngàn, tôi chỉ không muốn để Nhược Nhược ở cái tuổi nhỏ như vậy phải nghe được rằng, mẹ ruột của mình lại coi mình như một món hàng đem bán.
Người đàn bà kia bị tôi mắng đến đỏ cả mắt, nhào tới định túm tóc tôi.
Sau cùng, vẫn là bà ngoại Nhược Nhược thương cháu, đồng ý giao Nhược Nhược cho tôi nhận nuôi.
Ngày làm thủ tục nhận nuôi, Nhược Nhược cũng có mặt.
Tôi nhiều lần hỏi con bé: “Thật sự quyết định ở bên dì rồi chứ?”, cái đầu nhỏ của nó rúc vào lòng tôi.
“Con chỉ có một người mẹ là dì thôi.”
Mùa xuân đến, tôi cùng Nhược Nhược chuyển đến sống ở vùng ven biển.
Ban công căn nhà mới hướng thẳng ra biển, mỗi buổi sáng đều có làn gió mằn mặn thổi tung rèm cửa.
Nhược Nhược nhập học ở tiểu học địa phương, còn tôi làm biên tập viên tự do tại nhà.
Buổi chiều, hai mẹ con thường đi bộ chân trần trên bãi biển, con bé thích nhặt những chiếc vỏ sò đủ hình thù, nói sẽ xâu thành chuông gió treo trong phòng ngủ của chúng tôi.
Một đêm nọ, điện thoại bỗng sáng lên.
Tin nhắn từ một số lạ, trong bóng tối trông đặc biệt chói mắt:
“Trình Dư, anh nhớ em lắm. An An thường xuyên khóc thét giữa đêm… Chúng ta, có thể gặp nhau một lần nữa không?”
Tôi xóa tin nhắn đi, mở cửa sổ ra.
Tiếng sóng biển xa xa vỗ nhẹ vào bờ, Nhược Nhược trở mình trên giường, tay còn ôm chiếc xô đựng vỏ sò.
Gió đêm lướt qua má tôi, mang theo hơi ẩm và mùi mặn đặc trưng của biển cả.
Tôi chợt nhớ đến cây lê trong sân ngôi nhà cũ, không biết mùa xuân năm nay nó có nở hoa hay không.
11 – Ngoại truyện – Góc nhìn của Thương Nghiễn
Hôm Lâm Vi dọn đến, tôi đang đứng ngoài ban công hút thuốc, nhìn cô ta bước xuống từ xe của công ty chuyển nhà.
Cô ta mặc một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, khi cúi người, vải dính sát vào eo, để lộ làn da trắng nõn. Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, mắt cong cong như một con mèo tinh ranh.
“Anh Nghiễn, giúp em thay cái bóng đèn được không?”
Hôm sau, cô ta gõ cửa nhà tôi, giọng nói cố tình mềm mỏng.
Tôi biết cô ta đang cố ý.
Lúc đó, Trình Dư đang nấu cơm trong bếp, cô ấy đeo chiếc tạp dề caro đã dùng suốt ba năm, tóc buộc tùy tiện, vài lọn tóc con dính vào gáy ướt mồ hôi.
“Tối ăn gì?” Tôi hỏi.
Cô ấy không quay đầu: “Cá kho, món An An thích ăn.”
Tôi “ừ” một tiếng, rồi đi sang nhà Lâm Vi.
Lúc tôi quay về, Trình Dư đã ngủ rồi, tivi đang chiếu bản tin nhàm chán.
Tôi nhìn màn hình, nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh ngón tay Lâm Vi khẽ chạm vào tôi khi cô ấy đưa dụng cụ sửa.
Từ đó, những lần “nhờ giúp đỡ” ngày càng nhiều.
Lâm Vi rất biết làm nũng.