Chương 1 - Hành Trình Hóa Long Của Giao
Ta là một con giao long sống trong đầm sâu dưới chân núi Phục Ngưu.
Tám trăm năm trước, ta chỉ là một con thủy xà. Trong một lần vô tình, ta nuốt phải một viên long châu từ trên trời rơi xuống đầm.
Từ đó, ta bước lên con đường hóa long dài đằng đẵng.
Thủy giao tu luyện nghìn năm có thể hóa long.
Rồng tu luyện thêm năm trăm năm sẽ thành Giác Long, tu luyện nghìn năm sẽ thành Ứng Long.
Nhưng ta đã tu luyện trong đầm sâu này suốt tám trăm năm, mãi vẫn không dám tẩu giao.
Lão Quy từng nói với ta:
Ngày tẩu giao, ắt gặp thiên kiếp.
Vượt qua được, hóa long phi thiên.
Không vượt qua được, hồn phi phách tán.
Quan trọng hơn nữa—
Giao long tẩu giao, nhất định sẽ dẫn đến đại hồng thủy.
Nước lũ tràn trăm dặm, sinh linh đồ thán.
Ta không muốn hại người.
Nhưng thời gian của ta không còn nhiều nữa.
Vảy trên người ta đã bắt đầu bong tróc, long châu trong cơ thể cũng dần phản phệ.
Nếu không mau chóng tẩu giao hóa long, ta sẽ hồn phi phách tán, hóa thành tro bụi.
Cuối cùng, vào một đêm mưa lớn như trút nước, ta đã đưa ra quyết định.
Ta tung mình khỏi đầm sâu nghìn năm, thuận theo dòng nước lũ cuồn cuộn lao ra ngoài.
Phía sau là sóng dữ ngập trời.
Phía trước là Long Môn cao vạn trượng.
Thiên lôi trên trời liên tiếp giáng xuống.
Mỗi một đạo đều muốn lấy mạng ta.
Nhưng ta tuyệt đối không ngờ rằng—
Kiếp nạn lớn nhất không phải thiên lôi.
Cũng không phải địa hỏa.
Mà là người đang chắn trước Long Môn.
CHƯƠNG 1: ĐẦM SÂU
Ta tên gì?
Sống hơn tám trăm năm, ta đã sớm không nhớ nổi mình từng có tên hay chưa.
Tám trăm năm trước, ta chỉ là một con thủy xà sống trong đầm sâu giữa núi Phục Ngưu.
Mỗi ngày ta bơi qua bơi lại trong đầm, ăn vài con cá nhỏ, tôm nhỏ, thỉnh thoảng bò lên tảng đá phơi nắng.
Ngày tháng trôi qua mơ mơ hồ hồ.
Năm ấy, trên trời rơi xuống một viên châu.
Đến tận bây giờ, ta vẫn nhớ rõ đêm hôm đó.
Ánh trăng đặc biệt sáng.
Sáng đến mức gần như ban ngày.
Bỗng nhiên, trên trời xẹt qua một luồng bạch quang.
Có thứ gì đó rơi mạnh xuống đầm.
Nước bắn tung tóe, hất đầy lên mặt ta.
Ta giật mình, lập tức chui vào khe đá trốn thật lâu, mãi sau mới dám thò đầu ra nhìn.
Dưới đáy đầm có thứ gì đó đang phát sáng.
Ánh sáng mờ ảo, giống như ánh trăng rơi xuống đáy nước.
Ta bơi lại gần.
Đó là một viên châu.
Lớn bằng nắm tay.
Toàn thân trắng ngọc, bên trên có những đường vân nhỏ li ti, nhìn giống vảy cá, lại giống hoa văn trên da rắn.
Nó lặng lẽ nằm giữa lớp bùn cát dưới đáy đầm.
Ánh sáng lúc sáng lúc tối.
Giống như đang hô hấp.
Ta bơi vòng quanh nó mấy vòng, không dám đến gần.
Sau cùng vì quá tò mò, ta dùng đuôi chạm nhẹ một cái.
Viên châu đột nhiên sáng rực.
Một luồng nhiệt khí lập tức men theo đuôi xông thẳng vào cơ thể ta.
Nóng đến mức toàn thân ta run lên.
Ta muốn chạy.
Nhưng luồng nhiệt khí ấy đã chui vào trong cơ thể, giống như một con hỏa xà điên cuồng chạy loạn trong người.
Ta đau đến lăn lộn dưới đáy đầm.
Bùn cát bị khuấy tung, khiến cả đầm nước trở nên đục ngầu.
Đợi đến lúc tỉnh lại, trời đã sáng.
Ta phát hiện mình đã thay đổi.
Thân thể dài gấp đôi trước kia.
Vảy biến thành màu xanh đen, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng âm u.
Kỳ lạ nhất là trên đỉnh đầu ta mọc lên một cục u nhỏ.
Cứng cứng.
Giống như có thứ gì đó sắp mọc ra.
Ta bơi đến bên đầm, thò đầu khỏi mặt nước, nhìn bóng mình.
Thứ phản chiếu trên mặt nước đã không còn là một con rắn nữa.
Đó là một hình dáng ta chưa từng thấy.
Đầu tựa trâu, sừng tựa hươu, mắt tựa tôm, tai tựa voi, cổ tựa rắn, bụng tựa giao, vảy tựa cá, móng tựa phượng, bàn chân tựa hổ.
Nhưng vẫn chưa hoàn toàn giống.
Sừng của ta chưa mọc ra.
Trên đầu chỉ có hai khối nhô lên.
Móng vuốt cũng chưa thành hình, chỉ có vài chỗ lồi nhỏ.
Ta sợ đến mức lập tức rụt xuống nước.
Lão Quy xuất hiện vào lúc đó.
Lão Quy là sinh linh già nhất trong đầm.
Nó đã sống ở đây bao lâu, không ai biết.
Ta chỉ nhớ khi ta vừa sinh ra, nó đã là con rùa lớn nhất trong đầm.
Trên mai phủ đầy rêu xanh trông giống một ngọn núi nhỏ chìm dưới đáy nước.
“Ngươi đã nuốt long châu.”
Lão Quy chậm rãi nói.
Giọng nó giống như vọng tới từ một nơi rất xa.
“Long châu?”
“Chính là viên châu từ trên trời rơi xuống.”
Lão Quy nhìn ta.
“Đó là di vật của Long tộc.”
“Không biết thuộc về con rồng nào, cũng không biết vì sao lại rơi xuống đây.”
“Nhưng ngươi đã nuốt nó.”
“Vậy thì ngươi buộc phải bước lên con đường ấy.”
“Con đường nào?”
“Hóa long.”