Chương 1 - Hành Trình Đơn Độc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong bữa tiệc tiễn chúng tôi lên đường nhập học.

Có người đột nhiên hỏi:

“Giai Nguyệt và Giai Tinh cùng nhập học đại học, mọi người định đưa hai đứa đi thế nào?”

Tôi ngẩng đầu lên.

Bố mẹ đang cầm điện thoại, bận rộn lựa chọn đồ dùng trên giường.

“Bộ ga giường bốn món này hơn ba nghìn tệ, tốt cho da, mua thêm cho Giai Nguyệt hai bộ.”

Anh trai đang an ủi Mạc Giai Nguyệt đang thở dài não nề.

“Đừng lo đồ nhiều quá không mang hết được. Nhà mình có hai chiếc xe, chuyển nhà còn đủ nữa là.”

Không ai trả lời, người kia lại hỏi thêm một lần.

Bố mẹ sững ra giây lát rồi nói:

“Hai đứa học đại học cùng một thành phố, tiện đường thì đương nhiên đưa đi cùng nhau.”

Tôi cúi đầu.

Vốn dĩ đúng là cùng một thành phố.

Nhưng vào ngày điền nguyện vọng, tôi nghe bố mẹ nói khi đến trường có thể chụp một tấm ảnh gia đình mới trước cổng trường.

Thế là tôi đổi nguyện vọng.

“Tôi và cô ấy không tiện đường.”

Giọng tôi không lớn, nhưng tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy.

Trên mặt bố mẹ thoáng hiện vẻ lúng túng.

Từ nửa tháng trước, họ đã bắt đầu lên kế hoạch đưa Mạc Giai Nguyệt đến trường nhập học.

Ván giường trong ký túc xá quá cứng, phải chuẩn bị cho cô ấy hai lớp đệm.

Chăn đệm mùa đông và mùa hè, tạm thời mỗi loại một bộ.

Bộ ga giường bốn món phải mua trước, giặt sạch, xông thơm rồi là phẳng.

Quần áo, giày dép, đồ dùng vệ sinh cá nhân, kem chống nắng dùng khi huấn luyện quân sự…

Đặc biệt là một đống thú bông Mạc Giai Nguyệt phải ôm mỗi tối mới ngủ được.

Tính đi tính lại, mười chiếc vali cũng không đủ đựng.

Càng nghĩ họ càng xót con, dứt khoát đề nghị thuê nhà để cô ấy xin ngoại trú.

Nhưng Mạc Giai Nguyệt nhất quyết không chịu:

“Mọi người đừng coi con là trẻ con nữa!”

Cuối cùng, họ quyết định vào ngày nhập học, bố và Mạc Tuyết Thần mỗi người lái một chiếc xe, mang theo toàn bộ đồ dùng Mạc Giai Nguyệt cần.

Họ suy nghĩ rất chu đáo.

Chỉ quên mất rằng ngày hôm ấy không chỉ có một mình Mạc Giai Nguyệt nhập học.

Phải nhờ người khác nhắc, họ mới nhớ ra sự tồn tại của tôi.

Tôi không cần sự “tiện đường” như vậy.

Lời tôi vừa dứt, bầu không khí trên bàn tiệc lập tức trở nên gượng gạo.

Mạc Tuyết Thần nhíu mày:

“Có gì mà không tiện đường? Tuy một trường ở phía nam, một trường ở phía bắc thành phố, nhưng đi xe cũng không xa.”

“Giai Nguyệt lần đầu ở ký túc xá, hành lý nhiều hơn một chút cũng là chuyện bình thường.”

“Đến lúc đó vali của em buộc lên nóc xe.”

Tôi im lặng nhìn anh ta một cái, không nói thêm gì.

Sau khi họ hàng ra về, tôi một mình trở về phòng thu dọn hành lý.

Trên sàn đặt hai chiếc vali, đều được tôi nhét đầy ắp.

Đồ tôi mang theo phải nhiều hết mức có thể.

Quần áo mùa đông quá dày, chỉ một chiếc áo khoác đã chiếm gần nửa chỗ.

Nhưng tôi buộc phải mang theo, bởi vì tôi không có tiền mua đồ mới, còn họ cũng sẽ không nghĩ đến chuyện gửi cho tôi.

Khi mới bắt đầu học nội trú hồi cấp hai, có một lần nhiệt độ đột ngột giảm mạnh.

Tôi gọi điện bảo họ mang áo khoác đến, nhưng đến khi tôi bị cảm rồi khỏi bệnh, vẫn không đợi được.

Mãi đến kỳ nghỉ hàng tháng trở về nhà, tôi mới biết Mạc Giai Nguyệt bị cảm phải nhập viện, cả nhà đều túc trực ở bệnh viện.

Kể từ đó, mỗi khi khai giảng học kỳ mới, tôi đều mang theo tất cả những thứ mình có thể cần, dù phải đi đi lại lại giữa nhà và trường nhiều chuyến để vận chuyển.

Nhưng đồ tôi mang theo cũng phải ít hết mức có thể.

Không có ai đưa tôi đi.

Nơi này cách trường đại học của tôi hơn hai nghìn cây số. Đi tàu, qua cửa kiểm tra an ninh đều rất phiền phức, mà tôi chỉ có một mình, chỉ có hai bàn tay.

Nếu gặp trời mưa thì càng tệ.

Năm lớp mười, có một lần vì trời mưa, chân tôi trượt ngã trên cầu thang, chiếc vali bật tung ra.

Tôi quỳ trong mưa, vừa chịu đựng những ánh mắt khác thường xung quanh, tự an ủi mình không sao, vừa chật vật ôm những bộ quần áo dính đầy bùn đất vào lòng.

Mà cách đó không xa chính là bóng dáng bố mẹ và Mạc Tuyết Thần tranh nhau che ô cho Mạc Giai Nguyệt.

Cửa phòng bị gõ một tiếng, sau đó được đẩy ra.

Là mẹ.

Có lẽ đột nhiên nhớ ra mình đã bỏ bê tôi, vẻ mặt bà có chút mất tự nhiên.

“Giai Tinh, hành lý nhập học có cần mẹ giúp con sắp xếp không?”

Tôi nhìn bà, còn chưa kịp nói gì, bà đã tự tìm được lý do.

“Chắc con không cần đâu nhỉ?”

“Con ở ký túc xá quen rồi, ga giường, chăn đệm gì đó đến trường mua cũng được.”

Nói rồi, bà đặt năm trăm tệ lên giường.

“Đồ chúng ta mua con lại không thích, haiz.”

Làm xong những việc này, dường như thứ gì đó đè nặng trong lòng bà đã được trút bỏ. Vẻ mặt bà nhẹ nhõm hẳn, quay người đi ra ngoài.

Tôi nhìn năm trăm tệ kia.

Một lúc lâu sau, mới cẩn thận bỏ vào ví.

Tuy còn không bằng giá một bộ ga giường họ mua cho Mạc Giai Nguyệt.

Nhưng cũng đủ làm sinh hoạt phí một tháng của tôi.

2

Tôi tiếp tục thu dọn hành lý. Nhìn đống quần áo chưa xếp xong, tôi lấy từ trong tủ ra một chiếc túi xách tay.

Đến lúc đó có thể treo lên tay kéo của vali.

Nhưng vừa ngẩng đầu, tôi đã nhìn thấy Mạc Tuyết Thần cau mày, khoanh tay dựa vào cửa.

“Thu dọn nhiều thế, chuyển nhà à?”

“Đừng nghĩ được đi nhờ xe của bọn anh rồi nhét một đống đồ linh tinh. Đến hành lý của Giai Nguyệt còn phải giảm đi giảm lại.”

Dường như anh ta cố ý đến để nhắc nhở tôi.

Nói xong cũng không đợi tôi trả lời, quay người bỏ đi.

Tôi nhìn bóng lưng anh ta. Câu “Tôi không cần mọi người đưa đi” mắc lại trong cổ họng, cuối cùng vẫn không nói ra.

Tôi và Mạc Giai Nguyệt trùng hợp thi được số điểm giống nhau.

Vào ngày điền nguyện vọng, ngành học Mạc Tuyết Thần chọn cho cô ấy là tài chính. Sau khi tốt nghiệp, anh ta có thể giữ cô ấy bên cạnh để đào tạo.

Còn ngành anh ta chọn cho tôi là điều dưỡng. Anh ta nói sau này dù vất vả làm hộ lý thì ít nhất cũng không chết đói.

Hơn nữa, hai trường ở cùng một thành phố. Tuy một trường ở phía nam, một trường ở phía bắc, nhưng ngồi xe chỉ mất hai tiếng.

Ban đầu tôi định điền như vậy.

Nhưng khi đi ngang qua phòng Mạc Giai Nguyệt, tôi nghe thấy giọng nói hào hứng của bố mẹ.

“Đến lúc đó chúng ta có thể chụp một tấm ảnh gia đình mới trước cổng trường đại học của Giai Nguyệt, lồng khung treo trong phòng khách.”

Tôi ngẩn người nhìn lên bức tường.

Tấm ảnh phủ bụi kia được chụp vào năm lớp tám, khi tôi trở về sống bên cạnh họ.

Nói là ảnh gia đình, nhưng tôi lại giống như một người ngoài cuộc, hai tay nắm chặt đường may quần, cô độc đứng sang một bên.

Vẻ mặt của mỗi người đều vô cùng mất tự nhiên.

Còn tấm ảnh gia đình trước đó bị thay xuống lại được lau sạch sẽ.

Trong ảnh, Mạc Giai Nguyệt mặc váy công chúa, được mọi người vây quanh ở chính giữa. Trên mặt ai cũng tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên cảm giác xấu hổ.

Nếu hôm nhập học họ chụp ảnh gia đình mới, họ có gọi tôi không?

Nếu gọi, tôi phải ngồi xe hai tiếng một mình để đến dự một cuộc hẹn mà chẳng ai chào đón, trông thật đáng thương.

Nếu không gọi…

Dù tính thế nào, tôi cũng đáng thương.

Vì thế, tôi quay người trở về phòng.

Đổi nguyện vọng thành một trường đại học cách nhà hơn hai nghìn cây số.

Tôi nghĩ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)