Chương 7 - Hành Trình Đón Cậu
“Trên thủ tục là tên bà ấy.”
“Nhưng khoản tiền cuối cùng chuyển vào công ty của chồng chị cả.”
Tôi nhớ những năm qua dì cả luôn nói nhà dì mua được nhà hoàn toàn nhờ vợ chồng tiết kiệm từng đồng.
Lúc Đỗ Thiến mở tiệm làm đẹp, chị ta cũng nói vốn khởi nghiệp đến từ tiền tích cóp của bố mẹ.
Hóa ra thứ gọi là tiền tích cóp có thể chính là tiền bố để lại cho tôi.
“Cậu đã biết từ lâu, tại sao vẫn không nói?”
“Ở trong đó, cậu không có cách kiểm tra toàn bộ dòng tiền.”
“Tháng trước, sau khi hoàn tất thủ tục bồi thường nhà xưởng cũ, bác Cao mới nhờ luật sư giao những tài liệu tra được cho cậu.”
Cậu lấy từ túi hồ sơ ra một bản kết quả truy vấn tài khoản.
Ngày chấm dứt chính là ngày thứ bốn mươi hai sau khi bố qua đời.
Lý do yêu cầu ghi gia đình cần gấp.
Tên tôi được in rõ trong mục người thụ hưởng.
Tôi không khóc.
Sự phẫn nộ trong lòng trái lại dần lạnh xuống.
Những năm qua mẹ luôn nói một mình nuôi tôi không dễ dàng.
Bốn năm đại học, tôi vay vốn sinh viên, cuối tuần đến nhà hàng làm thêm.
Sau khi tốt nghiệp, bà lại bắt tôi mỗi tháng đưa một nửa tiền lương để phụ cấp gia đình.
Bà chưa bao giờ nói bố đã sớm chuẩn bị tất cả cho tôi.
Sáng sớm hôm sau, chúng tôi tránh mẹ, đổi sang xe thuê đi thành phố Lâm Hải.
Cậu kiên quyết ngồi ghế phụ.
Suốt đường, cậu nhìn bản đồ, gặp trạm dừng liền nhắc tôi nghỉ ngơi.
Mười hai giờ trưa, thẻ ngân hàng nhận một thông báo nghiệp vụ.
Có người liên tiếp ba lần thử đặt lại mật khẩu.
Địa điểm làm thủ tục chính là thành phố nơi chúng tôi ở tối qua.
Sau khi xác minh thất bại, ngân hàng tạm thời hạn chế giao dịch ngoài quầy.
Cậu lập tức gọi điện giải thích tình hình.
Nhân viên nói đối phương mang bản sao căn cước của cậu, còn nói chính xác số điện thoại cũ và địa chỉ gia đình.
Những thông tin đó chỉ người thân ruột thịt mới có thể nắm giữ.
Mẹ không chỉ muốn cướp thẻ ngân hàng.
Bà còn đang cố chứng minh tinh thần cậu bất thường, lấy thân phận người giám hộ tiếp quản tài sản của cậu.
Bốn giờ chiều, chúng tôi đến thành phố Lâm Hải.
Y tá hẹn gặp chúng tôi ở cửa sau một phòng khám cộng đồng.
Bà đã hơn sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, trong tay xách một túi hồ sơ niêm phong.
Nhìn thấy cậu, câu đầu tiên bà nói là xin lỗi.
“Năm đó tôi nên đứng ra.”
Cậu lắc đầu.
“Bà cũng có gia đình.”
Bà giao túi hồ sơ cho tôi.
Bên trong có hồ sơ chăm sóc của bố năm đó, danh sách thuốc và một phiếu bàn giao đồ vật đầy đủ chữ ký.
Sau mục đồng hồ có ghi tên người nhận.
Chính là dì cả.
Nhưng dì cả không đi cùng chúng tôi.
Y tá nhìn cánh cửa trống không, ánh mắt đầy bất an.
“Có phải bà ấy đã biết mọi người đến rồi không?”
Tôi còn chưa trả lời, phía trước phòng khám bỗng vang lên tiếng kính vỡ.
Một nhân viên chạy vào sân sau, nói có người đập hỏng xe của y tá.
Ngay sau đó, tôi nhận được bức ảnh Đỗ Thiến gửi đến.
Trong ảnh, dì cả ngồi bên chiếc xe cũ mà bố gặp nạn năm xưa.
Chiếc xe đáng lẽ phải bị tiêu hủy ấy lại được giấu suốt mười sáu năm.
Trong tay dì cả giơ một chiếc hộp sắt.
Trên nắp hộp dán nhãn bố để lại.
Phía trên chỉ có một dòng ngắn.
“Để lại cho con gái tôi, bất kỳ ai cũng không được mở.”
10
Ngay sau đó, Đỗ Thiến gửi đến một địa chỉ.
Đó là một xưởng sửa ô tô bỏ hoang, cách phòng khám chưa đến hai mươi cây số.
Chị ta còn gửi một câu.
“Mang toàn bộ tài liệu trong tay cậu đến đổi, quá nửa giờ, hộp sắt sẽ bị đốt.”
Tôi đưa ảnh cho y tá.
Sau khi nhìn thấy chiếc xe tai nạn, sắc mặt bà càng khó coi.
“Năm đó chiếc xe này đã làm thủ tục tiêu hủy.”
“Người phụ trách kéo xe nói sau khi đưa đến bãi tháo dỡ đã xử lý rồi.”
Cậu nhìn chằm chằm vết lõm bên phải thân xe.
“Có người bỏ tiền đánh tráo nó.”
Hạ Vân lập tức liên hệ cơ quan chức năng địa phương.
Tôi bảo bà ở lại phòng khám cùng y tá, còn mình và cậu đi đến xưởng sửa xe.
Nhưng cậu giữ cửa xe lại.
“Cháu không được đi.”
“Trên hộp sắt viết để lại cho cháu.”
“Người bà ấy thật sự muốn gặp chính là cháu.”
Cậu còn muốn khuyên, tôi đã ngồi vào ghế lái.
Xưởng sửa xe nằm trong một khu công nghiệp sắp giải tỏa.
Xung quanh toàn là nhà xưởng bỏ không, mặt đường mọc đầy cỏ dại.
Khi chúng tôi đến, nửa cánh cổng sắt đang mở.
Chiếc xe tai nạn đỗ giữa nhà xưởng.
Đầu xe biến dạng nghiêm trọng, kính chắn gió chỉ còn những cạnh sắc nhọn.
Sau mười sáu năm, lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ đã cướp đi mạng sống của bố.
Mẹ đứng bên xe, trong tay cầm một chiếc bật lửa.
Dì cả ôm hộp sắt, còn Đỗ Thiến canh ở cửa.
“Đặt thẻ ngân hàng và túi hồ sơ xuống đất.”
Giọng dì cả căng cứng.
“Nếu không, không ai lấy được chiếc hộp.”
Cậu đặt túi hồ sơ bên chân.
“Thẻ ngân hàng không thể đưa cho chị.”
“Trước tiên chị để Nữu Nữu xem hộp sắt có bị mở hay chưa.”
Dì cả giơ hộp lên cao.
Chỗ niêm phong quấn hai vòng dây kim loại đã đen lại.
Mép nhãn đóng một dấu đỏ.
Lúc còn sống, bố phụ trách nghiệm thu thiết bị ở đơn vị, tôi từng thấy loại tem niêm phong dùng một lần này.
Chỉ cần tháo niêm phong, dấu sẽ đứt.
Hiện giờ dấu ấy vẫn còn nguyên vẹn.
“Chìa khóa đâu?”
Tôi hỏi dì cả.
Dì cười lạnh.