Chương 5 - Hành Trình Đón Cậu
Sau khi câu nói của mẹ rơi xuống, tất cả mọi người đều im lặng.
Cậu nhìn bà, trong mắt không có tức giận, chỉ có mệt mỏi.
“Đêm đó là tôi bảo em rể đi tìm chị.”
“Nhưng người giành vô lăng không phải tôi.”
Mẹ đột ngột cao giọng.
“Nếu không phải ông ép anh ấy giao tài liệu công ty, anh ấy sẽ lái xe chở tôi đi gặp ông giữa đêm sao?”
“Anh ấy sẽ nói ly hôn với tôi trong xe sao?”
Lồng ngực tôi như bị một tảng đá lớn đè nặng.
“Tại sao hai người lại ở trên cùng một chiếc xe?”
Mẹ nhìn tôi chằm chằm, trên mặt không có chút áy náy nào.
“Bố con phát hiện công ty thiếu một khoản tiền.”
“Ông ấy nhận định là mẹ lấy, muốn giao tài liệu ra ngoài.”
“Mẹ cầu xin ông ấy cho mẹ mấy ngày, ông ấy không chịu.”
“Đỗ Văn Hải còn thúc giục ông ấy qua điện thoại, nói trước khi trời sáng phải xử lý xong.”
“Bố con lái xe chở mẹ đến nhà xưởng cũ, trên đường nói muốn ly hôn, còn muốn đưa con đi.”
“Mẹ chỉ muốn ông ấy dừng xe.”
“Trong lúc giằng co, xe đâm vào lan can.”
Nói đến đây, bà đưa tay chỉ vào cậu.
“Nếu không phải ông ta ép bố con đến đường cùng, tai nạn căn bản sẽ không xảy ra.”
Giọng cậu rất thấp.
“Thứ chị lấy đi không phải một khoản tiền nhỏ.”
“Đó là tiền lương của hơn bốn mươi nhân viên và tiền hàng của nhà cung cấp.”
“Em rể đã cho chị ba cơ hội.”
“Lần cuối cùng, chính chị nói trong ngày sẽ bù tiền về.”
Môi mẹ run lên.
“Mẹ lấy tiền là vì gia đình này.”
“Việc làm ăn của bố con thất bại, nợ bên ngoài.”
“Đỗ Văn Hải có tiền nhưng không chịu giúp chúng ta.”
Cậu nhìn bà.
“Em rể chưa từng nợ bên ngoài.”
“Người nợ tiền là chị.”
Ánh mắt tôi rơi lên mặt mẹ.
Bà nhanh chóng dời mắt.
Dì cả bỗng kéo tay bà.
“Đã qua bao nhiêu năm rồi, còn nhắc những chuyện này làm gì?”
“Người đã mất, cho dù tranh ra ai đúng ai sai cũng không thể sống lại.”
Tôi hất bàn tay dì đưa tới.
“Người chết không phải chồng dì.”
“Người bị giấu mười sáu năm cũng không phải con gái dì.”
Hạ Vân đưa những lá thư còn lại cho tôi.
“Văn Hải từng viết trong thư những chuyện xảy ra sau tai nạn.”
Tôi lật đến mấy lá có ngày tháng sớm nhất.
Cậu nói sau khi nhận được điện thoại của bố tôi, cậu liền đi về phía nhà xưởng cũ.
Giữa đường, cậu nhìn thấy chiếc xe bị đâm nát, lập tức dừng lại cứu người.
Mẹ tôi đã bò ra khỏi ghế phụ.
Mắt cá chân bà bị thương, trong tay nắm nửa đoạn dây an toàn.
Bố bị kẹt ở ghế lái, lồng ngực vẫn còn phập phồng.
Cậu gọi cấp cứu trước, sau đó thử kéo cánh cửa xe đã biến dạng.
Tài xế xe tải gần đó đến giúp, mấy người mất hơn mười phút mới đưa được bố ra ngoài.
Mẹ đột ngột ngắt lời.
“Ông viết thế nào thì là thế ấy sao?”
“Ai có thể chứng minh ông không trì hoãn cứu người?”
Cậu lấy từ ngăn ví ra một mảnh giấy nhỏ đã gấp lại.
Đó là phiếu tiếp nhận cấp cứu đã phai màu.
Thời gian gọi là mười một giờ bảy phút tối.
Tài liệu giám định tai nạn ghi thời gian va chạm khoảng mười một giờ bốn phút.
Trước sau chỉ chênh ba phút.
Mẹ nhìn rõ thời gian, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cậu đặt phiếu vào tay tôi.
“Lúc cậu đến, bà ấy đã đứng bên đường.”
“Bà ấy cầu xin cậu đừng nói với bất kỳ ai, nói nếu bố cháu chết, cháu sẽ chỉ còn bà ấy.”
“Lúc đó cậu tin lời bà ấy nói đây là tai nạn.”
“Mãi đến khi em rể được đưa vào phòng cấp cứu, cậu ấy mới đứt quãng nói với cậu, tiền trong công ty là chị ấy và chị cả cùng lấy.”
Dì cả the thé hét lên: “Người chết đã nói gì, chẳng phải do cậu bịa ra sao!”
Cậu quay đầu nhìn dì.
“Lúc đó trong phòng bệnh còn có một y tá.”
“Cô ấy nghe được mấy lời cuối cùng của em rể.”
Tôi vội hỏi: “Bây giờ cô ấy ở đâu?”
“Cậu không biết.”
“Mười năm trước cậu từng nhờ người tìm, cô ấy đã rời bệnh viện đó.”
Mẹ lại đứng thẳng lưng.
“Một y tá đến người còn không tìm thấy thì chứng minh được gì?”
Nhưng Hạ Vân lại rút từ túi giấy ra một lá thư không có dấu bưu điện.
“Văn Hải không biết cô ấy ở đâu.”
“Nhưng tôi biết.”
Bà lật mặt sau phong bì.
Trên đó viết địa chỉ một thành phố nhỏ ở miền Nam và tên một người phụ nữ xa lạ.
“Sau khi rời bệnh viện, cô ấy từng gặp tôi.”
“Cô ấy nói trước lúc lâm chung, ngoài việc nhắc đến khoản tiền kia, bố cháu còn lặp đi lặp lại tên một người.”
Tôi siết chặt phong bì.
“Ai?”
Hạ Vân không nhìn mẹ tôi.
Ánh mắt bà vượt qua tôi, dừng trên người dì cả.
“Người ông ấy nhắc đến không phải Hồng Mai.”
“Mà là bà ấy.”
08
Dì cả như bị ai đấm thẳng vào mặt.
Dì quay người đi về phía xe.
Tôi nhanh hơn một bước, chặn trước mặt dì.
“Tại sao bố cháu lại nhắc tên dì?”
“Sao dì biết được?”
“Có lẽ lúc đó ông ấy không tỉnh táo, gọi bừa thôi.”
Hạ Vân lạnh lùng nhìn dì.
“Y tá nói rất rõ.”
“Ông ấy nói chị cả lấy tiền đi, đừng để bà ấy vào công ty nữa.”
Sắc mặt dì cả lúc đỏ lúc trắng.
“Chỉ dựa vào vài lời của một người xa lạ, các người muốn đẩy tội lên đầu tôi sao?”
“Đỗ Văn Hải đã ngồi tù mười năm, tòa án sớm có kết luận rồi!”
Cuối cùng cậu cũng lên tiếng.
“Thứ tôi nhận là tội biển thủ trái phép và gian lận hợp đồng.”
“Tai nạn của em rể chưa bao giờ được gộp vào vụ án của tôi.”
“Những năm qua chị cố ý trộn lẫn hai chuyện với nhau, chính là sợ Nữu Nữu tiếp tục truy hỏi.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: