Chương 5 - Hận Thù Trong Kiếp Trước
16
Thấm thoát đã đến mùa thu, trước cửa Bùi phủ treo đèn kết hoa, lụa đỏ trải khắp lối đi.
Mấy ngày tới, A Diên của ta sẽ thành thân.
Kiếp trước, con bé vốn đã có người thầm thương trộm nhớ. Chàng thư sinh đó tuy xuất thân hàn môn nhưng tính tình kiên định. Sau khi A Diên gả đi, người đó thi đỗ công danh nhưng không chịu cưới ai khác, cũng coi là tình thâm nghĩa trọng.
Kiếp này, ta muốn giúp con gái thành toàn tâm nguyện, ta đã chiêu mộ chàng thư sinh đó làm rể chắp nối vào Bùi gia.
Để hai đứa được phong phong quang quang hoàn thành hôn lễ.
Ta mỗi ngày đón tiếp khách khứa, tươi cười như hoa, bận rộn vô cùng.
Nhưng cứ hễ đêm muộn, ta nhất định phải đích thân tới xem Bùi Nghĩa Diên đã chết hay chưa.
Hắn ta dĩ nhiên là nhất lòng cầu chết, kéo lê cái thân xác tàn tạ đó đâm đầu vào cột, cắn lưỡi tự tận, nhưng lần nào cũng bị ta kéo từ cửa tử trở về.
Hắn không thể chết, nếu hắn chết, con gái ta sẽ phải thủ hiếu ba năm, uổng phí đi mối lương duyên tốt đẹp của kiếp này.
Ta mời mẹ chồng ngày ngày tới thăm hắn, khuyên nhủ hắn.
Mụ già luyến tiếc con trai, sợ ta vì chuyện của Đường Uyển Uyển mà ngược đãi hắn, nên ngày ngày run rẩy bò tới.
Nhưng thứ bà ta nhìn thấy, là những vết lở loét thối rữa loang lổ trên người Bùi Nghĩa Diên, là đôi mắt đầy vẻ kinh hãi cầu khẩn nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.
Cái kiểu tra tấn bằng dao cùn cứa thịt này khiến mụ già sau hai tháng thì triệt để đổ bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi nữa.
17
Đêm trước đại hôn của A Diên, con bé tránh mặt bà mối, chui vào chăn của ta, giống như hồi nhỏ mà ôm chặt lấy ta.
Ánh nến chập chờn soi bóng khuôn mặt xinh đẹp như hoa của con bé, ta vui mừng, nhưng cũng khó tránh khỏi lo âu.
“Diên nhi.”
Ta vuốt ve mái tóc dài của con, khẽ nói.
“Nữ tử trên đời này, gả được lang quân như ý dĩ nhiên là phúc, nhưng nếu nảy sinh biến cố, nương sợ con…”
A Diên ngẩng đầu lên, trong mắt không còn vẻ nhu nhược của kiếp trước, chỉ còn lại một sự minh bạch sau khi đã bước qua địa ngục.
“Mẫu thân, người đã chết một lần rồi, trái tim sớm đã cứng như sắt đá.”
Con bé vén góc chăn cho ta, giọng điệu dịu dàng nhưng mạnh mẽ:
“Nương, có thể cùng phu quân cầm sắt hòa minh (vợ chồng hòa thuận), đó là dệt hoa trên gấm; nếu không thể, con gái cũng sẽ sống ra dáng vẻ của chính mình. Không dựa dẫm vào ai thành toàn, không cúi đầu trước bất kỳ ai, mạng của mình, do mình định đoạt.”
Ta nhìn con gái, sống mũi cay cay, đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, ta cảm thấy trái tim này cuối cùng đã có thể đặt yên vào lồng ngực.
Ngày thứ hai sau đại hôn, lụa đỏ còn chưa dỡ, ta đã sai người chuẩn bị một chiếc xe ngựa kiên cố nhất.
Lấy danh nghĩa đi biệt viện dưỡng bệnh, ta mang theo Bùi Nghĩa Diên và mụ già lên đường.
Ta muốn đi biên quan, đi tìm phụ huynh của ta.
Đi ngắm nhìn cảnh “đại mạc cô yên, trường hà lạc nhật” (khói lẻ sa mạc, nắng chiều sông dài) mà họ đã kể trong thư.
Mang Bùi Nghĩa Diên đi, một là không muốn để họ ở lại kinh thành làm kỳ đà cản mũi hạnh phúc của con gái; hai là cảm thấy, đã là một gia đình thì mấy bộ xương khô trong động gấu đen kia cũng nên đợi cột trụ của gia đình tới để đoàn viên mới phải.
Xe ngựa xóc nảy, ta vén rèm cửa, nhìn phồn hoa kinh thành đang lùi xa dần.
Nửa đời đã qua cuối cùng cũng bước ra khỏi mảnh đất chật hẹp này.
Huyết lệ kiếp trước đã tan sạch, quãng đời còn lại vạn sự đều là xuân