Chương 9 - Hai Năm Thầm Kín

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Được.” Tôi nói. “Tôi đã nghe câu trả lời của anh. Nhưng quyết định của tôi sẽ không thay đổi.”

Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.

“Tôi nhận bữa sáng. Cảm ơn anh. Nhưng sau này không cần đến nữa. Giám đốc Thẩm, chẳng phải anh thấy tôi phiền sao? Bây giờ tôi không làm phiền anh nữa.”

Tiếng cửa đóng rất nhẹ.

Nhưng hành lang quá yên tĩnh, khiến mọi âm thanh đều bị khuếch đại.

Suy nghĩ cuối cùng của anh truyền từ ngoài cửa vào.

“Không phải phiền cô.”

Nửa câu sau tôi không nghe rõ, bởi vì anh đã quay người đi xa.

Tiếng bước chân dần biến mất ở cầu thang.

Tôi dựa vào cửa, từ từ trượt xuống, ngồi trên sàn lối vào.

Không phải phiền tôi.

Vậy là gì?

Ngày thứ ba sau khi nghỉ việc.

Tôi còn chưa kịp bắt đầu tìm việc mới thì người của công ty cũ đã tìm đến trước.

Không phải chị Vương, cũng không phải Phương Khiết.

Là chị Lâm bên khách hàng.

Chị ấy gọi thẳng vào điện thoại của tôi.

“Tiểu Tô, em đi thật rồi à?”

“Vâng. Tuần trước em đã chính thức nghỉ.”

“Chị biết. Phương Khiết bên các em nói với chị.”

Chị Lâm thở dài ở đầu dây bên kia.

“Chị nói với em một chuyện. Ý của lãnh đạo bên chị là quý sau sẽ điều chỉnh việc hợp tác với công ty cũ của em. Không phải vì nguyên nhân nào khác, chỉ là gần đây khâu phối hợp xảy ra vấn đề mấy lần, ông chủ bên chị có ý kiến.”

Tôi cầm điện thoại, không nói gì.

“Nhưng mà…”

Giọng chị Lâm chuyển hướng.

“Ông chủ bên chị cũng nói một câu, nói Tiểu Tô trước đây làm việc đặc biệt đáng tin. Nếu em đến công ty nào, hợp tác có thể đi theo người.”

“Chị Lâm em còn chưa tìm được chỗ mới.”

“Không vội, không vội. Chị chỉ nói trước với em một tiếng. Khi nào có chỗ thì báo chị. Bên chị lúc nào cũng chào đón em. Thậm chí nếu em muốn trực tiếp đến công ty chị, chị sẽ nói với phòng nhân sự.”

Tôi sửng sốt.

“Chị Lâm như vậy có phải không thích hợp lắm không? Trước đây em là nhân viên hành chính của bên cung cấp, bây giờ trực tiếp nhảy sang phía khách hàng.”

“Bên cung cấp hay phía khách hàng gì chứ? Năng lực của em không chỉ dừng ở phối hợp hành chính. Khung phân tích năm lần trước em làm, chị đã đưa cho phòng kế hoạch bên chị xem. Họ nói mức độ chuyên nghiệp không thua chuyên viên cao cấp trong nội bộ. Tiểu Tô, em thật sự chỉ là một nhân viên hành chính sao?”

Tôi không trả lời câu hỏi đó.

Sau khi cúp điện thoại, tôi ngồi ngoài ban công ngẩn người rất lâu.

Tôi đúng là một nhân viên hành chính tốt nghiệp cao đẳng.

Nhưng những công việc tôi làm chưa bao giờ chỉ có hành chính.

Phối hợp liên phòng ban, duy trì quan hệ khách hàng, tổng hợp và phân tích dữ liệu, tối ưu biên bản cuộc họp, đề xuất cải tiến quy trình.

Tôi đã làm những việc này suốt hai năm. Mỗi việc đều được tôi thực hiện rất cẩn thận và chắc chắn.

Chỉ là trong cơ cấu tổ chức, tất cả đều được xếp dưới bốn chữ “hỗ trợ hành chính”.

Công lao được trình bày trong báo cáo dự án hằng quý, còn tên ở phía trước lại là trưởng phòng và người phụ trách dự án.

Không ai quan tâm những dữ liệu này do ai thu thập từng mục, những mối quan hệ ấy do ai từng chút một xây dựng.

Tôi chưa từng so đo.

Cho đến khi nghe được những giọng nói đó.

Điện thoại lại reo.

Lần này là Lục Dao.

Tôi suy nghĩ rồi nghe máy.

“Đường Đường, cuối cùng cậu cũng nghe điện thoại. Cậu biết không, anh tớ điên rồi.”

“Cái gì?”

“Hôm nay tan làm xong, anh ấy chạy đến nhà tớ. Hỏi tớ một đống chuyện về cậu. Quen nhau từ bao giờ, học trường nào, hoàn cảnh gia đình thế nào, có bạn trai mới chưa. Tớ nghe mà ngây người. Trước đây anh ấy chưa từng hỏi chuyện của cậu. Cùng lắm chỉ nói một câu: ‘Hôm nay bạn em lại đến.’”

“Hôm nay anh ấy hỏi bao nhiêu câu?”

“Ít nhất hai mươi câu.”

Giọng Lục Dao đầy vẻ khó tin khoa trương.

“Hơn nữa hỏi xong, anh ấy còn nói một câu rất kỳ lạ. Anh ấy nói: ‘Cô ấy quan trọng hơn nhiều so với điều anh từng nghĩ.’”

Tôi siết điện thoại, không lên tiếng.

“Đường Đường, cậu nói xem anh ấy có ý gì? Sao tớ cảm thấy giữa hai người đã xảy ra chuyện gì đó mà tớ không biết?”

Tôi dựa vào ghế ngoài ban công, nhìn bầu trời phía xa dần tối.

“Không có chuyện gì đâu, Dao Dao. Có thể chỉ là chuyện công việc.”

“Chuyện công việc mà anh ấy đuổi đến tận cửa nhà cậu? Lại chạy tới nhà tớ điều tra hộ khẩu? Tô Đường, cậu lừa ai vậy?”

Tôi nhắm mắt.

“Dao Dao, trước đây có một chuyện tớ vẫn chưa nói với cậu.”

“Chuyện gì?”

“Anh họ cậu cảm thấy tớ rất phiền. Đây không phải do tớ đoán, mà là điều tớ đã xác nhận.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Anh ấy nói sao?”

“Không phải do anh ấy nói ra. Nhưng tớ biết. Hoàn toàn chính xác.”

Tiếng thở của Lục Dao truyền qua điện thoại, nặng hơn bình thường.

“Vậy anh ấy chạy đến nhà cậu làm gì? Chạy tới nhà tớ hỏi hai mươi câu làm gì? Nói cậu quan trọng hơn điều anh ấy từng nghĩ làm gì? Tô Đường, nếu anh ấy thật sự thấy cậu phiền, cậu đi rồi thì anh ấy phải vui mới đúng.”

Tôi không trả lời.

“Để tớ suy nghĩ một chút.” Tôi nói.

Tôi cúp điện thoại.

Ngoài ban công đã hoàn toàn tối.

Một hàng đèn đường dưới phố được bật sáng.

Cô ấy quan trọng hơn nhiều so với điều mình từng nghĩ.

Rốt cuộc câu nói đó có ý nghĩa gì?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)