Chương 7 - Hai Mươi Hai Tuổi
Nhưng trong những thứ gọi là thích ấy, rốt cuộc có bao nhiêu là thật.
Chính tôi cũng không phân biệt được.
Hạ Trừng gật đầu.
“Vậy nghĩ cho rõ trước đi.”
Lòng tôi trầm xuống.
“Ý gì?”
“Ý là.”
Anh cười.
“Mấy ngày này đừng theo đuổi tôi nữa.”
Tôi kinh ngạc.
“Ai theo đuổi cậu?”
“Không phải ngày nào chị cũng bảy rưỡi tới tìm tôi à?”
“Tôi học lướt sóng.”
“Học phí còn chưa đóng.”
“…”
Anh nói rất có lý.
Tôi càng tức.
“Không gặp thì không gặp.”
“Ừ.”
“Cậu đừng hối hận.”
“Được.”
“Hạ Trừng.”
“Ừ?”
“Cậu phiền thật.”
“Biết.”
Tôi quay người bỏ đi.
Đi hơn mười mét.
Cũng không nghe thấy anh đuổi theo.
Tôi càng tức hơn.
Trai trẻ chẳng tốt chút nào.
Thật đấy.
11
Tôi tròn ba ngày không tới câu lạc bộ.
Ngày đầu tiên.
Ngủ đến mười một giờ.
Rất thoải mái.
Ngày thứ hai.
Ngủ đến mười hai giờ.
Càng thoải mái.
Ngày thứ ba.
Bảy giờ hai mươi đã tỉnh.
Nằm trên giường.
Thế nào cũng không ngủ lại được.
Thứ gọi là thói quen thật đáng sợ.
Thói quen hình thành suốt sáu năm trước kia không bỏ được.
Bây giờ mới học lướt sóng mấy ngày.
Không ngờ lại có thêm thói quen dậy sớm.
Tôi nằm đến tám giờ.
Vẫn không ngủ được.
Dậy.
Thẩm Mạn nhìn thấy tôi rất ngạc nhiên.
“Mặt trời mọc phía tây à?”
“Tớ đói.”
“Bữa sáng trong bếp.”
Tôi đi múc cháo.
Ăn hai miếng.
Hỏi cô ấy:
“Gần đây Hạ Trừng bận không?”
“Không biết.”
“Cậu chẳng phải bà chủ à?”
“Tớ là chủ homestay.”
“Cậu thân với cậu ấy.”
“Không phải cậu cũng thân?”
Tôi không nói nữa.
Thẩm Mạn nhìn tôi một lúc.
Đột nhiên thở dài.
“Khương Miên.”
“Ừ?”
“Cậu thật sự thích cậu ấy?”
Tôi cắn thìa.
“Không biết.”
“Vậy đừng trêu chọc người ta trước.”
“Tớ biết.”
“Bây giờ thứ cậu thiếu nhất không phải bạn trai.”
“Thế thiếu gì?”
“Não.”
Tôi: “…”
“Thẩm Mạn.”
“Nói nghiêm túc.”
Cô ấy ngồi xuống đối diện tôi.
“Bây giờ một bên cậu nghĩ Lương Thận Hành, một bên nghĩ Hạ Trừng.”
“Không buông được ai.”
“Cuối cùng người dễ bị tổn thương nhất chính là người không có sáu năm tình cảm với cậu.”
Tôi cúi đầu uống cháo.
Lời này khó nghe.
Nhưng không sai.
Hiếm khi tôi không cãi cô ấy.
Buổi chiều, tôi đặt vé về thành phố Kinh.
Lần này xác nhận nhà ga ba lần.
Lương Thận Hành không cho người tới đón.
Không biết là không biết.
Hay cuối cùng đã hiểu câu nói của tôi:
Đừng làm như em bỏ nhà đi.
Tôi tự gọi xe về.
Lúc đứng trước cửa biệt thự.
Đột nhiên có một cảm giác rất kỳ lạ.
Mới rời đi hơn chục ngày.
Nơi này vậy mà đã không còn giống nhà nữa.
12
Thật ra đồ vẫn chưa chuyển hết.
Chủ yếu vẫn là vì tôi lười.
Lần trước chỉ mang những thứ thường dùng.
Trong phòng thay đồ vẫn còn rất nhiều đồ.
Dì giúp việc thấy tôi trở về, mắt sáng lên.
“Phu nhân.”
Gọi xong lại lập tức lúng túng.
Tôi cười.
“Gọi tôi là cô Khương đi.”
Bà ấy càng lúng túng.
“Ông chủ nói phòng của cô vẫn luôn giữ nguyên.”
Động tác của tôi khựng lại.
“Tại sao?”
“Cái này tôi không biết.”
Tôi không hỏi nữa.
Đi lên lầu.
Phòng ngủ không thay đổi chút nào.
Đồ dưỡng da của tôi.
Dép lê.
Chiếc cốc uống nước đầu giường.
Thậm chí tối qua chắc dì giúp việc còn thay hoa tươi.
Giống như tôi chỉ ra ngoài du lịch.
Bất cứ lúc nào cũng sẽ quay lại.
Trong phòng thay đồ.
Quần áo xuân hạ thu đông vẫn được xếp theo màu sắc.
Trang sức có người định kỳ bảo dưỡng.
Túi cũng được lau sạch sẽ.
Tôi đứng ở đó.
Đột nhiên hơi nhụt chí.
Không thể không thừa nhận.
Quay lại thật sự quá thoải mái.
Thoải mái đến mức tôi gần như không cần suy nghĩ.
Buổi tối Lương Thận Hành trở về.
Đẩy cửa nhìn thấy tôi.
Rõ ràng sửng sốt.
“Về rồi?”
Giọng điệu ấy quá tự nhiên.
Tôi hơi phiền.
“Về lấy đồ.”
Động tác cởi áo khoác của anh dừng lại.
“Ăn cơm chưa?”
“Chưa.”
“Ăn cùng đi.”
Vốn dĩ tôi định từ chối.
Bụng lại đúng lúc kêu một tiếng.
Rất to.
Tôi: “…”
Khóe môi Lương Thận Hành động đậy.
“Xuống đi.”
Tôi theo xuống lầu.
Dì giúp việc làm toàn món tôi thích.
Ngay cả nhiệt độ của canh cũng vừa đủ.
Tôi uống hai bát.
Ăn no xong càng không muốn động.
Lương Thận Hành ngồi đối diện tôi.
Đột nhiên hỏi:
“Cãi nhau với cậu ta?”
Tôi suýt sặc.
“Sao anh biết?”
“Về lấy đồ mà mặt còn khó coi thế.”
Tôi trừng anh.
“Không liên quan đến anh.”
“Ừ.”
Anh không hỏi thêm.
Qua một lúc.
Đột nhiên nói:
“Nếu hối hận.”
Đũa của tôi dừng lại.
“Gì?”
Lương Thận Hành nhìn tôi.
Vẻ mặt rất bình tĩnh.
“Chuyện ly hôn.”
“Vẫn có thể suy nghĩ lại.”
Tôi ngây người.
Thật sự ngây người.
Hơn chục ngày trước.
Người đàn ông này nói với tôi.
Anh động lòng với người khác.
Bây giờ lại hỏi tôi.
Có muốn suy nghĩ lại không.
Phản ứng đầu tiên của tôi vậy mà không phải mắng anh.
Mà là tim đập rất nhanh.
Thậm chí có một khoảnh khắc.
Tôi muốn đồng ý.
Quá dễ dàng.
Chỉ cần gật đầu.
Tài xế trở lại.
Dì giúp việc trở lại.
Đầu giường mãi mãi có nước ấm.
Tôi không cần nhớ nhà ga nào.
Cũng không cần học cách xử lý những chuyện linh tinh ấy.
Thậm chí không cần mỗi ngày bảy rưỡi bò dậy rồi ngã xuống biển.
Mọi thứ đều có thể trở lại như trước.
Lương Thận Hành nhìn tôi.
“Khương Miên.”
“Em không cần trả lời ngay.”
Tôi há miệng.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng