Chương 1 - Hai Lựa Chọn Của Tô Đường

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau khi phu quân tắt thở, mẹ chồng cho ta hai lựa chọn.

Hoặc là đưa ta về nhà mẹ đẻ để tìm một mối hôn sự khác, từ nay cắt đứt sạch sẽ với Lục gia.

Hoặc là mượn giống của tiểu thúc để mang thai, sau đó ghi đứa trẻ dưới danh nghĩa người chồng đã mất.

Năm xưa, cha mẹ ta nhận bạc của Lục gia, bán ta tới đây xung hỉ.

Nếu thật sự trở về, tám chín phần ta sẽ lại bị họ bán thêm một lần nữa.

Nhưng vừa nghĩ tới gương mặt lạnh như băng của tiểu thúc, lòng ta lại thấp thỏm không yên.

“Tiểu thúc có thể đồng ý chuyện này sao?”

Mẹ chồng chỉ nói:

“Không cần con bận tâm, ta tự khắc sẽ nói rõ với nó.”

Mấy ngày liên tiếp sau đó, tiểu thúc nhìn thấy ta lại càng tỏ vẻ ghét bỏ hơn trước.

Từ xa vừa trông thấy ta, hắn lập tức quay người, cứ như chỉ cần dính phải ta là cả đời cũng không rửa sạch được.

Có một lần, ta còn đứng ngoài cửa sổ nghe thấy hắn nói với người khác:

“Tô thị kia giỏi nhất là giả vờ giả vịt, nhìn qua đã biết chẳng phải hạng nữ nhân an phận.”

“Ta chỉ coi nàng ta là công cụ nối dõi tông đường, nàng ta đừng hòng lấy được nửa phần tình ý từ ta.”

Nghe xong những lời ấy, ngay cả ý định ở lại của ta cũng hoàn toàn tan biến.

Ta lén tìm Ngô bà mai, nhờ bà ấy mau chóng tìm giúp ta một nam nhân chịu cưới ta.

1.

Ta nhét toàn bộ số bạc vụn tích góp được mấy ngày nay cho Ngô bà mai, rồi kể rõ khó xử của mình cho bà ấy nghe.

Trước khi đi, ta hết lần này tới lần khác cầu xin bà ấy giữ kín như bưng, tuyệt đối đừng để ai nghe được phong thanh.

Dù sao ta vừa mới góa chồng đã nhờ người bàn chuyện tái giá, truyền ra ngoài chung quy cũng khó nghe.

Ngô bà mai vỗ ngực bảo đảm với ta:

“Tô nương tử cứ yên tâm, ta làm mai mối cho người ta bao nhiêu năm rồi, chưa có mối hôn sự nào là ta không làm thành được.”

“Ta nhất định sẽ chọn cho cô một lang quân phẩm hạnh đoan chính, biết thương yêu thê tử.”

Nói tới đây, bà ấy lại dừng lại hỏi ta:

“Nhưng nếu ta thật sự tìm được người rồi, mẹ chồng và tiểu thúc của cô có thật lòng chịu thả cô đi không?”

Há chỉ là chịu.

E rằng bọn họ còn mong sớm ngày vứt bỏ được gánh nặng là ta.

Ta vào Lục phủ làm tân nương xung hỉ, tính đi tính lại còn chưa đủ ba tháng.

Đại công tử Lục gia đã không chống chọi nổi bệnh tật, buông tay lìa đời.

Từ đó về sau, thân phận của ta trong phủ trở nên vô cùng khó xử.

Không ai thật sự coi ta là đại thiếu phu nhân, thậm chí ta còn chẳng danh chính ngôn thuận bằng một nha hoàn.

Sau khi lo liệu xong tang sự, mẹ chồng chỉ chừa cho ta hai con đường sống.

Trở về nhà mẹ đẻ, hoặc mượn giống của tiểu thúc Lục Cảnh để sinh một đứa con cho người chồng đã mất.

Trở về nhà mẹ đẻ cũng chẳng qua chỉ là đổi sang một người mua khác, ta nào dám quay về.

Ban đầu ta định cắn răng ở lại, nhưng Lục Cảnh trời sinh mắt cao hơn đầu, miệng lưỡi lại càng chẳng chịu tha cho người khác.

Hắn từ trước tới nay đều chán ghét ta, mỗi lần gặp mặt đều soi mói lỗi sai, đến cả việc ta thở một hơi cũng như làm chướng mắt hắn.

Ta đã thu mình hết mức có thể, vậy mà hắn vẫn có thể bới lông tìm vết.

Ta vừa sắc thuốc cho phu quân vừa khe khẽ ngân nga hai câu dân ca, hắn nói ta cố ý lẳng lơ quyến rũ nam nhân.

Ta cười đùa với nha hoàn mấy câu lọt vào mắt hắn, cũng bị hắn mắng một câu không đoan trang.

Lần khó xử nhất là khi ta đi nhầm phòng, nhận nhầm Lục Cảnh đang nằm nghiêng trên giường thành phu quân.

Ta sờ trán hắn, rồi lại dò bên cổ, muốn xem cơn sốt đã lui hay chưa.

Sau đó ta đưa tay vào trong chăn, kiểm tra xem trên người có đổ mồ hôi không, có cần thay y phục cho hắn hay không.

Phần da thịt dưới lòng bàn tay rõ ràng săn chắc hơn mọi ngày, vậy mà nhất thời ta vẫn chưa phản ứng lại.

Ngay sau đó, một bàn tay lớn như vòng sắt siết chặt cổ tay ta.

Lục Cảnh đột ngột lật người, sắc mặt tối sầm, nhìn đến mức sau lưng ta lạnh toát.

Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh, ngay cả hô hấp cũng nhẹ đi.

Tay ta vẫn còn đặt trên bụng dưới của hắn, ta muốn rút về, vậy mà hắn cứ giữ chặt không cho ta động đậy.

“Tô Đường, cuối cùng ngươi cũng lộ bản tính rồi. Ta đã sớm biết ngươi không phải loại nữ nhân biết giữ quy củ.”

Ta xấu hổ đến nóng bừng cả vành tai, vội vàng lắp bắp giải thích:

“Ta… ta căn bản không hiểu ngươi đang nói gì, ta chỉ nhận nhầm ngươi thành đại ca của ngươi thôi.”

“Loại lý do vụng về như vậy mà cũng dám đem ra lừa ta? Hay là mời mẫu thân tới đây, để bà ấy nghe thử xem có tin ngươi hay không?”

Mẹ chồng vốn nghiêm khắc, mà nhị nhi tử lại là hy vọng duy nhất của bà ấy lúc này.

Nếu bà ấy biết tay ta đã sờ lên người Lục Cảnh, chắc chắn ta sẽ bị phạt nặng.

Ta cuống đến mức sắp rơi nước mắt, chỉ có thể vội vàng biện giải:

“Ta vừa vào cửa đã gọi đại ca của ngươi, là ngươi nằm đó không lên tiếng, sao có thể trách hết lên đầu ta?”

“Nếu thật sự làm kinh động tới mẹ chồng, ta hoàn toàn có thể nói là ngươi giả làm phu quân của ta, cố ý chiếm tiện nghi của ta.”

Lục Cảnh ngược lại bị ta chọc tức đến bật cười, nghiến răng mắng:

“Đúng là một cái miệng sắc bén! Bản lĩnh cắn ngược người khác cũng không nhỏ, bộ dạng thật thà ngày thường quả nhiên toàn là giả vờ!”

Nhân lúc hắn phân tâm, ta đỏ mặt giằng tay trở về, quay người chạy thẳng ra khỏi phòng.

Từ đó về sau, mỗi lần Lục Cảnh nhìn ta đều mang theo vẻ châm chọc, cứ như đã sớm nhìn thấu toàn bộ tâm tư của ta.

Bây giờ mẹ chồng lại muốn hắn cùng ta sinh con.

Hắn nhất định đã nhận định đây là do ta xúi giục, cho nên mới hạ thấp ta sau lưng như vậy.

Con người sống trên đời quả thật có quá nhiều lúc không thể tự mình làm chủ.

Nhưng chỉ cần vẫn còn một chút đường lui, ta sẽ không muốn bị bất kỳ ai coi như một món đồ nữa.

Ta trấn an Ngô bà mai, nhỏ giọng cáo từ bà ấy.

Trước khi ra ngoài, ta còn nhìn trái nhìn phải một vòng, chắc chắn không có ai nhìn thấy mới vội vàng trở về Lục phủ.

2.

Sau khi cơm tối được dọn xong, ta vẫn như thường lệ đứng bên bàn gắp thức ăn cho bọn họ.

Mẹ chồng ngay trước mặt Lục Cảnh nhắc nhở ta, bảo mấy ngày tới ta chủ động một chút.

Chỉ cần sớm mang thai, những ngày sau này của ta ở Lục gia sẽ có thể sống yên ổn.

Ta nào dám nói mình đã âm thầm nhờ bà mai tìm người.

Chỉ đành cúi đầu vâng lời trước.

Dù sao Lục Cảnh cũng không thể nào gật đầu, ta giả vờ cho có lệ là qua được.

Đợi Ngô bà mai tìm được người chịu cưới ta, ta sẽ xin mẹ chồng cho mình trở về nhà.

Còn chuyện để lại hậu nhân cho người chồng quá cố, cũng đâu nhất thiết phải do ta sinh.

Sau này Lục Cảnh thành thân sinh con, chọn một đứa trong số đó cho làm con thừa tự dưới danh nghĩa đại ca là được.

Như vậy ngược lại không cần phải che che giấu giấu, vô duyên vô cớ khiến người khác dị nghị.

Ta cầm đũa gắp một miếng thịt bụng cá mềm nhất, đang định đặt vào bát Lục Cảnh.

Hắn lại như tránh thứ gì bẩn thỉu, lập tức đẩy bát sang một bên.

Ta không cần ngẩng đầu cũng đoán được trong mắt hắn chứa đầy khinh miệt đến mức nào.

Lục Cảnh đặt đũa xuống, bình thản nói với mẹ chồng:

“Mẫu thân, con thật sự ăn không nổi nữa, con về thư phòng ôn sách trước.”

Mẹ chồng vội hỏi:

“Sao đột nhiên lại không có khẩu vị? Trong người có chỗ nào không khỏe sao?”

Chương 2

Lục Cảnh thậm chí chẳng buồn nâng mí mắt:

“Bên cạnh có một người không biết liêm sỉ đứng đó, con nhìn thôi đã thấy buồn nôn.”

Mẹ chồng nghe vậy liền nhíu mày:

“Để nàng ấy lưu lại huyết mạch cho huynh trưởng của con, chuyện này cũng là do ta đồng ý.”

“Nàng ấy là người Lục gia bỏ bạc mua về, đại ca con chưa từng chạm vào nàng ấy, gia phả cũng chưa thật sự ghi tên nàng ấy, nàng ấy không được tính là tức phụ thật sự của Lục gia.”

“Huống hồ năm xưa cũng là con thay huynh trưởng bái đường với nàng ấy. Đèn tắt rồi, con thích coi nàng ấy thành ai thì cứ coi thành người đó.”

Lục Cảnh im lặng một lát, cuối cùng mới nâng mắt liếc ta một cái.

“Sớm biết nàng ta sẽ nhân cơ hội quấn lấy con, hôm đó con tuyệt đối sẽ không thay đại ca hành lễ.”

Mặt ta nóng ran, chỉ có thể dùng sức cắn môi.

Ngày ta bước vào phủ, đại công tử Lục gia đã bệnh đến mức không thể xuống giường.

Ta mặc một thân giá y ngồi ở tiền sảnh, từ lúc mặt trời mọc cho tới khi trời tối.

Mãi đến khi lên đèn, Lục Cảnh mới mang theo vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng xuất hiện.

Hắn chẳng buồn nhìn thẳng vào ta, vừa mở miệng đã đầy lời cay nghiệt:

“Bái đường là đại lễ cả đời, một nha đầu bán thân lấy bạc cũng xứng để ta hành lễ cùng sao?”

“Cứ trực tiếp đưa người vào phòng đại ca chẳng phải được rồi sao, cần gì bày ra những nghi thức thừa thãi ấy?”

Mẹ chồng sợ lễ nghi không đầy đủ thì việc xung hỉ sẽ mất linh nghiệm, chỉ đành kiên nhẫn khuyên hắn.

Lúc ấy Lục Cảnh mới quay sang đánh giá ta, ánh mắt dừng trên mặt ta trong một thoáng ngắn ngủi.

Ta lúng túng hành lễ:

“Hôm nay làm phiền Lục nhị công tử.”

Hắn hừ một tiếng bằng mũi:

“Bớt bày ra bộ dạng lẳng lơ ấy trước mặt ta đi, nhìn thôi đã khiến người ta chán ghét.”

Gia cảnh Lục gia giàu có, Lục Cảnh từ nhỏ đã ăn ngon mặc đẹp, đương nhiên dưỡng thành một thân ngạo khí.

Hắn vừa không tin chuyện xung hỉ, vừa coi thường người vì mười lượng bạc mà bán chính mình.

Sau đó ta từng nghe nha hoàn nói, đêm ấy sau khi thay huynh trưởng bái đường trở về, Lục Cảnh ghét bỏ đến mức nửa đêm còn bò dậy tắm thêm lần nữa, cứ như tắm một lần vẫn chưa đủ sạch.

3.

Từ đó về sau, ta có thể tránh Lục Cảnh bao nhiêu thì tránh bấy nhiêu.

Thế nhưng phủ không lớn, ta cứ luôn chạm mặt hắn vào những lúc không nên gặp nhất.

Gặp nhiều lần, hắn càng nhận định ta có ý đồ bất chính, cố tình xuất hiện khắp nơi để thu hút sự chú ý của hắn.

Ta vào phủ hơn mười ngày mà bệnh của phu quân vẫn không có chút khởi sắc nào.

Sắc mặt mẹ chồng ngày càng âm trầm, cuối cùng sai ta lên núi vào chùa cầu phúc cho chàng.

Ngôi chùa ấy được xây lưng chừng núi, bên ngoài sơn môn có tròn một trăm lẻ tám bậc đá.

Mỗi bước ta lại quỳ lạy một lần, men theo đá xanh đi từng bước lên trên, chỉ cầu phu quân có thể chống đỡ thêm được một thời gian.

Phu quân đã gầy tới mức chỉ còn da bọc xương, ngay cả ngồi dậy cũng vô cùng khó khăn.

Số lần chúng ta thật sự trò chuyện không nhiều, nhưng những lời chàng từng nói, ta không quên một câu nào.

“Tô Đường, là mẫu thân ta ép nàng vào cửa, ta không ngăn được bà ấy, cuối cùng vẫn là ta liên lụy nàng.”

“Con người sống một đời, bệnh tật có lẽ không thể thoát được, nhưng những trói buộc khác thì vẫn nên thử vùng vẫy một lần.”

“Tô Đường, đừng giao tính mạng của mình vào tay người khác…”

Đường nét gương mặt chàng thanh tú, tính tình lại ôn hòa, nếu không bị thân thể bệnh tật kéo chân, vốn nên là một vị công tử phong thái xuất chúng.

Chỉ tiếc ông trời vô tình, cứ nhất quyết không chịu chiều theo lòng người.

Lần đó, Lục Cảnh cũng theo ta tới chùa.

Hắn đi rất nhanh, lúc vượt qua bên cạnh ta chẳng dừng lại lấy một khắc.

Ta quỳ qua hơn ba mươi bậc, đầu gối đã đau như khoan vào xương, chỉ đành đưa tay xoa nhẹ.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, ta lại nhìn thấy Lục Cảnh vốn phải sắp tới đỉnh núi vẫn đang đứng ở phía trên.

Hắn cúi mắt nhìn ta, lạnh lùng nói:

“Đừng cố diễn đến mức như vậy nữa, đứng lên đi. Trên con đường núi này ngoài ta ra chẳng có ai nhìn thấy đâu.”

“Nếu quỳ vài bước mà chữa được bệnh, đại phu trong thiên hạ đã sớm phải đổi nghề hết rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)