Chương 4 - Hai Canh Giờ Của Định Mệnh
Ở chỗ Tiêu Yến, thứ ta nhận được là phần ăn lạnh lẽo do người ta ban phát.
Nhưng ở chỗ Tiêu Diễn, ta nhận được sự thiên vị duy nhất, vẫn còn nóng hổi.
Ta cắn một miếng.
Thật ngọt.
9
Tháng thứ ba sau khi thành thân.
Hoàng hậu muốn chúc mừng đại hôn của Thái tử, đặc biệt tổ chức một trận mã cầu hoàng gia.
Có người đề nghị các cặp phu thê cùng thi đấu.
Ta và Tiêu Diễn thân là người làm nền cho Thái tử cùng Thái tử phi, cũng lên sân.
Tiêu Diễn từ nhỏ đã quen nghịch ngợm làm càn.
Thể lực và thuật cưỡi ngựa đương nhiên không cần bàn tới.
Mới lên sân chưa đầy thời gian uống một chén trà, điểm số của ta và hắn đã bỏ xa những người khác.
Giữa giờ nghỉ, hắn ân cần bưng trà tới, còn giúp ta lau mồ hôi.
“Phu nhân vất vả rồi. Lát nữa nàng chỉ cần cưỡi ngựa đi dạo là được, mọi chuyện đã có ta.”
Từ xa, ta cảm nhận được một ánh mắt không mấy thiện ý.
Phía đối diện, Tạ Vân Thư và Tiêu Yến ngồi riêng hai chỗ.
Ánh mắt tỷ ấy nhìn ta có mấy phần nghiến răng nghiến lợi.
Ta không hiểu nguyên do.
“Bọn họ làm sao vậy?”
Tiêu Diễn đưa quả nho đã bóc vỏ đến bên miệng ta.
“Nàng nhìn tỷ ta làm gì? Tỷ ta đẹp hơn ta sao?”
Ta bèn không quan tâm đến tỷ ấy nữa.
Sau này ta mới biết, sau khi Tiêu Yến và Tạ Vân Thư thành thân, hai người sống với nhau không hề hòa thuận.
Tiêu Diễn nghe ngóng được chuyện bên lề, liền kể cho ta nghe.
“Tỷ ta đâu phải tiên nhân sinh ra đã vô tình, siêu thoát hồng trần gì chứ. Chẳng qua từ nhỏ được Tạ phủ nuông chiều đến hư hỏng, tâm cơ sâu nặng, giỏi nhất là dùng vẻ ngoài thanh lãnh để che giấu lòng tham và dục vọng khống chế trong lòng.”
Khi còn ở Tạ phủ, mọi chuyện đều thuận theo tỷ ấy, đương nhiên tỷ ấy có thể giả vờ thành dáng vẻ không nhiễm khói lửa nhân gian.
Nhưng khi vào Đông cung, phải đối mặt với trắc phi, thị thiếp phức tạp cùng những quy củ rườm rà của hoàng gia, chiếc đuôi hồ ly của tỷ ấy cuối cùng cũng lộ ra.
Dục vọng khống chế và lòng đố kỵ của Tạ Vân Thư đã mạnh đến mức gần như biến thái.
Tiêu Yến là Thái tử, bên cạnh đương nhiên không thể thiếu người hầu hạ.
Nhưng Tạ Vân Thư gả vào chưa đầy ba tháng, chỉ vì một vị Lương đệ mới được sắc phong nhìn Tiêu Yến lâu hơn một chút trong lúc thỉnh an, tỷ ấy liền âm thầm sử dụng tư hình, sai người hủy hoại khuôn mặt vị Lương đệ kia.
Lý do là:
“Yêu mị mê hoặc chủ nhân, quấy nhiễu việc thanh tu của bản cung.”
Ta nghe xong liên tục thở dài.
Trong trận mã cầu, ta và Tiêu Diễn giành được thắng lợi lớn.
Hoàng đế vô cùng vui mừng, lần đầu tiên khen ngợi Tiêu Diễn trước mặt văn võ bá quan.
Ta khẽ chọc vào lưng hắn.
Người vốn mang dáng vẻ cà lơ phất phơ lập tức hiểu ý, cung kính đáp lại lời khen của Hoàng đế.
“Văn tài của nhi thần xưa nay không bằng hoàng huynh. Nhưng thuật cưỡi ngựa bắn cung của nhi thần là do chính phụ hoàng truyền dạy. Bởi vậy nhi thần ngày ngày luyện tập, chưa từng dám lười biếng.”
Ta rất hài lòng với biểu hiện của Tiêu Diễn, âm thầm giơ ngón tay cái với hắn.
10
Không lâu sau khi trận mã cầu kết thúc, Tiêu Yến từng âm thầm tới gặp ta một lần.
Thần sắc chàng hiếm khi mang theo vài phần chân thành, lời nói cũng nghiêm túc hơn bất cứ lần nào ta từng nghe.
Chàng nói Ngũ hoàng tử ngang ngược, thanh danh trong dân gian không tốt, e rằng ta sẽ phải chịu ấm ức.
Chàng nói nếu ta bằng lòng, ta có thể vào Đông cung làm trắc phi, chàng nhất định sẽ đối xử tử tế với ta.
Nghe xong lời ấy, ta chỉ cảm thấy mọi chuyện hoang đường đến cực điểm.
Ta im lặng một lát, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào vị Thái tử cao cao tại thượng trước mặt.
“Điện hạ, thật sự không cần.”
“Từ khi sinh ra, ta đã phải làm nền cho người khác suốt mười sáu năm tại Tạ phủ.”
“Quãng đời còn lại, ta không muốn tiếp tục làm nền nữa.”
“Huống hồ phu quân của ta đối xử với ta vô cùng tốt. Chàng đặt ta lên trước mọi chuyện, coi ta như trân bảo.”
“Vì sao ta phải bỏ gốc lấy ngọn?”
Tiêu Yến im lặng nhìn ta.
Ánh mắt chàng rung động dữ dội, dường như có thứ vốn luôn nằm trong lòng bàn tay chàng, đến khoảnh khắc này đã hoàn toàn thoát khỏi khống chế.
Chàng hé miệng, nhưng cuối cùng chẳng thể nói được một lời.
Ta cung kính hành lễ với chàng, xoay người rời đi.
Vừa bước được hai bước, phía sau liền truyền tới giọng nói bị ép xuống cực thấp, mang theo nỗi buồn bã và đau khổ chỉ mình ta có thể nghe thấy.
“Nếu như trước kia… cô có thể nhìn nàng thêm một lần…”
Ta không dừng bước, thậm chí còn chẳng quay đầu.
Trước kia thế nào, hiện tại ra sao, đều đã không còn quan trọng.
Bởi vì trang giấy thuộc về ta đã sớm được một người khác dùng nét mực đậm nhất, mạnh mẽ lật sang trang mới.
11
Sau khi gả cho Tiêu Diễn.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Ta mới từ từ nhìn thấy dáng vẻ chân thật được nam nhân này che giấu dưới lớp mặt nạ “ngang ngược”.
Những ngày tháng trà trộn nơi phố phường, đấu gà săn chó vốn không phải bản tính thật của hắn, mà là cách giấu tài hắn buộc phải lựa chọn để sống sót trong chốn hậu cung hoàng gia ăn thịt người.
Thuở nhỏ, Tiêu Diễn từng có một vị mẫu phi được sủng ái vô cùng.