Chương 14 - Hai Cái Tát Trong Tháng Cữ
“Không phải hai cái tát.”
“Mà là câu anh nói.”
“Vì câu đó có nghĩa là trong căn nhà đó, không có một ai đứng về phía em.”
“Mẹ anh đánh em, anh bảo em nhịn.”
“Vậy ai bảo bà ấy nhịn?”
Tôi không nói được gì.
Cô ấy tiếp tục: “Anh biết điều đáng sợ nhất của trầm cảm sau sinh là gì không?”
Tôi lắc đầu.
“Không phải tâm trạng u uất, không phải mất ngủ, cũng không phải không muốn ăn.”
“Mà là anh cảm thấy mình không đáng được cứu.”
“Từng câu mẹ anh nói — không đủ tốt, quá chậm, không xứng — em đều tin.”
“Bởi vì ngay cả anh cũng không giúp em.”
Tôi cúi đầu.
“Sau đó thì sao?” Tôi hỏi.
“Sau đó mẹ em cứu em.”
“Về mặt thể xác, bà kéo em khỏi sàn phòng tắm, đưa em đến bệnh viện.”
“Về mặt tinh thần, bà dùng gần một năm, lặp đi lặp lại nói với em: con đáng được sống.”
“Sau nữa, bác sĩ khuyên em làm trị liệu nghệ thuật, em bắt đầu vẽ.”
“Vẽ mãi vẽ mãi, có một ngày Đóa Đóa chỉ vào tranh của em và nói ‘trăng của mẹ’.”
“Em liền vẽ nó thành một cuốn sách.”
“Không ngờ lại có nhiều người đồng cảm đến vậy.”
Giọng cô ấy rất bình thản, như đang kể chuyện của người khác.
“Còn bây giờ?” Tôi hỏi.
“Bây giờ rất tốt.”
“Sách bán khá ổn. Studio vừa nhận hợp tác dài hạn với một nhà xuất bản.”
“Đóa Đóa đi mẫu giáo rồi, ngày nào cũng rất vui.”
“Mỗi tháng em vẫn gặp chuyên gia tâm lý, trạng thái luôn tốt lên.”
Nói xong, cô ấy nhìn tôi.
“Vậy nên lời xin lỗi của anh em đã nhận. Nhưng em phải nói rõ…”
“Em không hận anh.”
“Thật sự.”
“Hận một người tốn sức quá. Em giữ sức đó để vẽ, để ở bên Đóa Đóa.”
“Nhưng cũng không thể quay lại nữa.”
“Anh biết.”
Cô ấy gật đầu.
“Biết là tốt.”
Tôi đứng dậy, đi đến cửa.
“Tiểu Uyển.”
“Ừ?”
“Sách của em… vẽ rất đẹp. Anh mua ba cuốn, đều đọc hết rồi.”
Cô ấy ngẩn ra một chút, rồi cười.
Không phải nụ cười xã giao, mà là một nụ cười thật sự, mang theo chút bất ngờ.
“Cảm ơn anh đã mua bản chính hãng.”
Tôi rời studio, đi xuống lầu.
Đứng bên đường, gió tháng ba thổi qua lạnh buốt.
Tôi đứng rất lâu.
Chương 25
Sau khi từ studio về, tôi làm vài việc.
Việc thứ nhất: chính thức kết thúc quan hệ với Phương Khiết.
Tôi gọi điện nói với cô ấy rằng tôi đã nghĩ kỹ, hiện tại không muốn bước vào bất kỳ mối quan hệ mới nào.
Phương Khiết cười lạnh trong điện thoại: “Anh vẫn không buông được vợ cũ.”
“Không phải không buông được. Mà là anh phải giải quyết vấn đề của chính mình trước.”
Phương Khiết nói một câu “Tùy anh”, rồi cúp máy.
Việc thứ hai: tôi nghiêm túc nói chuyện với mẹ một lần.
Đêm đó, tôi ngồi đối diện bà, đặt phong bì nhật ký của Tiểu Uyển lên bàn.
“Mẹ xem cái này đi.”
Mẹ tôi cầm phong bì, lật từng trang.
Tay bà càng lật càng run.
Đến trang thứ năm, bà bắt đầu rơi nước mắt.
Đến trang thứ mười lăm, bà đặt giấy xuống, không dám xem nữa.
“Đừng… đừng cho mẹ xem nữa.”
“Vì sao không dám xem?”
“Mẹ sợ…”
“Mẹ, đây chính là hậu quả của hai cái tát của mẹ.”
“Giấy trắng mực đen, từng ngày từng ngày, cô ấy đã bị đẩy đến bước đó như thế nào.”
Mẹ tôi ôm ngực, hơi thở dồn dập.
“Lúc đó mẹ chỉ tức quá… nó là phận con cháu mà lại cãi mẹ…”
“Cô ấy không cãi mẹ. Cô ấy đang nói lý với mẹ, nhưng mẹ không nghe.”
“Mẹ nghĩ mình đang dạy dỗ, nhưng người mẹ đánh là một phụ nữ vừa sinh xong, cơ thể chưa hồi phục, hormone đang biến động dữ dội.”
“Bác sĩ nói trầm cảm sau sinh có một phần nguyên nhân sinh lý. Nhưng những việc mẹ làm chẳng khác nào đổ thêm một thùng dầu vào lửa.”
Nước mắt mẹ tôi không ngừng rơi.
Từ lúc tôi có ký ức, bà luôn là người không nhận sai.
Cãi nhau với hàng xóm, bà có lý. Mâu thuẫn với họ hàng, bà có lý. Khó dễ con dâu, bà càng có lý.
Nhưng hôm nay, cái “lý” của bà đã vỡ vụn.
“Con nói… mẹ nên làm sao?”
Tôi nhìn bà.