Chương 12 - Hai Cái Tát Trong Tháng Cữ
Người dẫn chương trình hỏi: “Cô Lâm Nguyệt, cuốn sách đầu tiên của cô, ‘Vầng trăng của mẹ đã tắt’, đã khiến hàng triệu độc giả xúc động. Rất nhiều người tò mò, câu chuyện đó có phải trải nghiệm của chính cô không?”
Tiểu Uyển im lặng vài giây.
“Đúng vậy.”
“Cô có thể chia sẻ thêm không?”
“Tôi gặp vấn đề trong tháng ở cữ.”
Người dẫn chương trình không truy hỏi chi tiết, chỉ gật đầu.
“Khoảng thời gian đó, tôi cảm thấy mình không phải một người mẹ tốt, không phải một người vợ tốt, cũng không phải một con người tốt.”
“Không có ai bên cạnh nói với tôi rằng: ‘Bạn đã làm rất tốt rồi.’”
“Tôi chỉ nghe thấy những câu như ‘cô không đủ sữa’, ‘cô quá chậm’, ‘cô không làm được’.”
“Sau đó tôi bị bệnh. Rất nặng.”
“Tôi đã làm chuyện dại dột, suýt nữa không qua khỏi.”
Người dẫn chương trình đưa khăn giấy.
Tiểu Uyển không nhận.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó mẹ tôi nhặt tôi từ dưới đất lên, từng chút từng chút ghép tôi lại.”
“Ghép suốt hai năm.”
Khu bình luận đã nổ tung.
“Trời ơi, đây là chuyện thật sao?”
“Khóc chết mất, giống hệt tôi lúc đó.”
“Nhà chồng cô ấy là kiểu gia đình gì vậy? Sao có thể đối xử với một sản phụ như thế?”
“Cô Lâm Nguyệt nhất định phải sống thật tốt, Đóa Đóa cần cô.”
Bốn triệu lượt xem, một trăm nghìn lượt chia sẻ.
Hot search Weibo hạng bảy — “Tác giả sách tranh Lâm Nguyệt tự thuật trầm cảm sau sinh”.
Tôi trả điện thoại cho Tiểu Chu, bước vào văn phòng, đóng cửa lại.
Ngồi xuống ghế, tôi nhắm mắt.
Điện thoại trên bàn reo.
Là mẹ tôi.
Giọng bà mang theo tiếng khóc: “Vệ Minh, con xem video đó chưa?”
“Xem rồi.”
“Nó đang nói mẹ trên mạng đúng không? Mọi người đều đang mắng mẹ!”
“Cô ấy không nhắc tên mẹ.”
“Nhưng ai cũng biết là mẹ! Cô cả con gọi cho mẹ rồi, nói cả nhà đều thấy!”
“Vậy thì sao?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Vệ Minh, con nghĩ cách giúp mẹ đi, bảo nó xóa video đó…”
Tôi dựa lưng vào ghế.
“Mẹ, cô ấy nói sự thật.”
“Sự thật cũng không thể…”
“Sự thật thì vẫn là sự thật.”
Tôi cúp máy.
Chương 22
Tuần tiếp theo, mẹ tôi sống rất khổ sở.
Cô cả là người đầu tiên gọi tới.
“Quế Phương, bên ngoài người ta đều nói bà ép con dâu thành ra như vậy. Rốt cuộc bà đã làm gì?”
Mẹ tôi khóc trong điện thoại: “Tôi chỉ dạy nó vài câu, ai biết nó nghiêm trọng như thế…”
Giọng cô cả thay đổi: “Dạy? Bà động tay à?”
“Thì… chỉ đánh hai cái… lúc nó đang ở cữ.”
Cô cả im lặng nửa ngày.
“Bà đánh người ta trong tháng ở cữ?”
“Tôi…”
“Quế Phương, chuyện này của bà, nói ra chẳng ai đứng về phía bà đâu.”
Sau đó là thím hai.
“Quế Phương à, bà cũng đừng trách tôi nhiều lời. Hồi trước bà kể với bọn tôi như vậy, nói con dâu bất hiếu, lười ăn lười làm. Bây giờ xem ra không phải như thế nhỉ?”
Mẹ tôi khàn giọng: “Lúc đó tôi cũng đang tức…”
“Tức là có thể đánh người đang ở cữ à? Thời chúng ta ngày xưa khổ thì khổ thật, nhưng tôi cũng chưa từng thấy ai đánh sản phụ trong tháng ở cữ.”
Chú ba là người thẳng nhất.
“Quế Phương, sau này đừng kể với tôi chuyện con dâu cũ của bà nữa. Mất mặt.”
Điện thoại bị cúp.
Mẹ tôi ngồi trên sofa, nắm chặt điện thoại, cả người co lại thành một khối.
“Họ đều mắng mẹ…”
Tôi đứng ở cửa bếp, rót cho mình một cốc nước.
“Mẹ, ai bảo lúc đầu mẹ không nghe lời?”
“Tiểu Uyển nói bát canh đó không uống được, mẹ cứ ép cô ấy uống.”
“Tiểu Uyển nói…”
Tôi khựng lại.
“Nói chung cũng cùng một đạo lý. Mẹ làm sai rồi, người khác không có nghĩa vụ che chắn cho mẹ.”
Miệng mẹ tôi mở ra rồi khép lại.
“Con cũng thấy là lỗi của mẹ?”
“Mẹ, cô ấy suýt chết.”
“Chuyện này đã không còn là đúng sai bình thường nữa rồi.”
Mẹ tôi dựa vào sofa, như già đi mười tuổi.
Đêm đó, tôi nhắn cho Triệu Thục Hoa một tin.