Chương 3 - Gọi Hồn Online Chỉ Dành Cho Kẻ Dám Thử Thách

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

Khuôn mặt của Cố Tinh Nguyên rất dễ nhận ra, lại thêm tiếng hét vừa rồi của bạn phòng bên.

Đến khi tôi xuống dưới ký túc xá gặp hắn, xung quanh hắn đã bị không ít nữ sinh cùng tòa vây kín.

Thấy cảnh này, tôi đau đầu vô cùng.

Trong đám đông có người nhận ra tôi, cũng không biết ai hô một câu: “Trương Thanh Song tới rồi, mọi người tránh ra.”

Chết tiệt, có cần rảnh rỗi vậy không?

Nhìn tình hình này, tám phần là họ tưởng Cố Tinh Nguyên chạy tới đây để tỏ tình với tôi.

Họ cũng không nhìn xem, Cố Tinh Nguyên đứng đó với vẻ mặt như đưa đám, ánh mắt phải tệ đến mức nào mới nghĩ hắn tới để tỏ tình?

Trong tiếng ồn ào đó, Cố Tinh Nguyên nhìn về phía tôi.

Lại gần một chút mới phát hiện mắt hắn hơi đỏ, còn chưa kịp đi đến trước mặt, hắn đã bước nhanh tới, bịch một tiếng định quỳ xuống trước mặt tôi.

Động tác đó dứt khoát đến mức khiến người ta giật mình.

May mà phản ứng của tôi không chậm, lập tức giữ chặt cánh tay hắn, âm thầm dùng sức ngăn hắn quỳ xuống.

“Anh bạn, có gì thì từ từ nói, tôi còn phải sống trong trường, anh đừng hại tôi.”

Nếu hắn thật sự quỳ xuống, ngày mai tôi có thể nổi khắp trường, đi đâu cũng thành tâm điểm.

Nghĩ đến cảnh đó, tôi không khỏi rùng mình.

“Đại sư, tôi hiểu lầm cô rồi, là tôi ngu muội nên tố cáo khiến cô bị khóa tài khoản.

“Nhưng, nhưng cô có thể rộng lượng bỏ qua cứu mẹ tôi được không?

“Cô thần thông như vậy, chắc chắn có cách đúng không?”

Cũng không biết Cố Tinh Nguyên đã thấy gì ở tầng hầm ba nhà mình, hắn như bám được cọng rơm cứu mạng, bám chặt lấy tôi.

Trong lòng tôi khổ lắm, nhưng nghĩ đến thỏa thuận với ông già, tôi đã từng phát thề trước tổ sư, nếu vi phạm sẽ cả đời không có tiền, nghèo túng.

Chuyện này tôi không thể mặc kệ.

Cái cảm giác tiền vào túi mình mà lại không thuộc về mình, ai hiểu nổi chứ!

8

Tôi lên xe của Cố Tinh Nguyên, cùng hắn đến nhà hắn.

Cũng thật trùng hợp, ba hắn không có ở nhà, nếu không hôm nay hắn muốn xuống tầng hầm ba cũng chưa chắc được.

Điều này cũng chứng tỏ mẹ hắn chưa đến số tận.

Trên đường đến nhà họ Cố, điện thoại của Cố Tinh Nguyên liên tục reo, sắc mặt hắn càng lúc càng nặng, nhưng hắn vẫn không nghe.

Tôi liếc nhìn màn hình, là ba hắn gọi.

Người hầu trong nhà họ Cố đều bị Cố Tinh Nguyên đuổi đi, sau khi hắn phát hiện mẹ mình đã qua đời” nhiều năm thật sự ở tầng hầm ba, hắn không tin bất kỳ ai trong căn biệt thự này nữa.

Những người hầu bị đuổi đi chắc đã báo tin cho ba hắn.

Đó là âm khí, người bình thường không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Nhìn kỹ hơn, dưới lớp khí đen đó, bốn phương của căn biệt thự đều có trận nhãn, khóa chặt cả biệt thự lẫn không gian phía trên trong trận pháp này, khiến âm khí tụ lại lâu ngày không tan.

Âm khí dưỡng hồn, xem ra chuyện này còn khó hơn tôi nghĩ.

Suy đoán này, khi tôi nhìn thấy tình trạng của mẹ Cố Tinh Nguyên ở tầng hầm ba, đã được xác nhận.

Còn chưa xuống tới nơi đã cảm nhận được từng đợt gió lạnh quét qua da.

Đối với âm khí, người bình thường chỉ cảm thấy lạnh, lại thêm đây là tầng hầm nên cũng không thấy lạ.

Nhưng thực tế, ở nơi âm khí nặng mà ở lâu, âm khí nhập thể, nhẹ thì bệnh vặt liên miên, nặng thì hao tài tán vận.

Càng tiến gần tầng hầm ba, âm khí càng dày, như muốn bám lên da.

Nhưng với tôi thì không phải vấn đề, tôi có linh lực bảo vệ, âm khí không xâm nhập được.

Cố Tinh Nguyên bên cạnh thì không may mắn như vậy, hắn vô thức xoa hai tay để làm ấm cơ thể.

Tôi dán cho hắn một lá phù hộ thân, hắn mới không còn cảm thấy lạnh.

Khi cửa tầng hầm ba được mở ra, bố cục bên trong hiện ra trước mắt, vẻ thoải mái của tôi cũng trở nên nghiêm trọng.

Đập vào mắt là một chiếc quan tài treo lơ lửng trên trần.

Cố Tinh Nguyên chỉ vào chiếc quan tài đó, nhìn tôi: “Đại sư, mẹ tôi ở trong đó.”

9

Toàn bộ tầng hầm ba được cải tạo thành một huyệt phong thủy nhân tạo, còn gọi là bố cục cắt ghép.

Đây là thủ đoạn mà địa sư nào cũng biết.

Dù sao huyệt tự nhiên khó tìm, vàng không hoàn hảo, người không hoàn mỹ, phong thủy cũng không có gì hoàn hảo tuyệt đối.

Đất phong thủy tốt bảy phần tự nhiên, ba phần do con người tạo.

Còn địa sư cao tay hơn thì có thể bố trí từ mặt bằng, dựa theo nhu cầu khách hàng mà tạo ra huyệt âm trạch phù hợp.

Bên ngoài quan tài quấn bốn mươi chín sợi dây đỏ đã ngâm máu chó đen, trên nắp quan tài còn đóng bảy cây đinh bảy tấc.

Làm vậy một mặt để ngăn người chết bất thường sau khi thành quỷ chạy ra khỏi quan tài.

Mặt khác là để luyện hóa quỷ hồn bên trong thành sát.

Một số tà tu thích điều khiển quỷ làm những việc không thể lộ ra ánh sáng, họ sẽ chọn những quỷ chết oan có oán khí nặng để luyện thành con rối sử dụng.

Cách làm này đúng là một công đôi việc.

Người nằm trong quan tài là mẹ ruột của Cố Tinh Nguyên, kết hợp với bát tự trước đó hắn đưa cho tôi.

Cộng thêm bố cục của căn phòng này, người bố trí trận pháp này nhắm đến tài và vận.

Ấn tinh hóa quan sát, thân thể hóa thành trận, nâng quan cầu phát tài, đinh quan tài bảy tấc, vĩnh sinh không luân hồi.

Không chỉ muốn tài và vận, còn muốn tận dụng triệt để, sau khi quỷ hồn bị luyện hóa còn có thể trở thành công cụ trong tay hắn, chỉ đâu làm đó.

Thật sự vô tình và độc ác.

Người hưởng lợi từ phong thủy cục này là bạn đời của người trong quan tài, chỉ có người thân mật nhất mới có thể dùng bát tự của đối phương để tăng vận cho mình.

Đây là thủ đoạn của tà tu.

Ngoài phong thủy cục, kẻ đó còn bố trí thêm trận bát quái mê hồn bên ngoài.

Càng nhìn tôi càng nhíu chặt mày, Cố Tinh Nguyên bên cạnh lo lắng lên tiếng.

“Mẹ tôi vừa rồi còn nói chuyện với tôi.

“Bà rất yếu, tôi muốn cứu bà ra nhưng bà nói chỉ cần tôi động vào quan tài, người bố trận sẽ lập tức phát hiện.

“Bà còn nói ở đây nuôi một con lệ quỷ rất mạnh, tôi đối đầu chỉ có đường ch.ết.

“Đại sư, cô ra giá đi, bao nhiêu tiền tôi cũng chấp nhận, nhất định phải cứu mẹ tôi.”

Những lời phía trước tôi không mấy để tâm, tôi còn đang chìm trong suy nghĩ làm vụ này xong sẽ phải chịu cảnh túng thiếu bao lâu.

Nhưng câu cuối của Cố Tinh Nguyên khiến mắt tôi sáng lên.

Mọi người làm chứng cho tôi nhé, không phải tôi muốn moi tiền, là hắn tự nói không tiếc giá đó.

Tôi cố nén khóe miệng đang muốn cong lên, giữ vẻ mặt nghiêm túc nói với Cố Tinh Nguyên: “Chuyện này hơi khó, tôi có thể cứu, còn bao gồm cả hậu mãi, giúp lấy lại vận khí bị cướp cho mẹ anh, nhưng… phải thêm tiền.”

Nói xong, tôi giơ một ngón tay.

Cố Tinh Nguyên nghe vậy lập tức vui mừng, rất hiểu chuyện nói: “Một trăm triệu? Không vấn đề đại sư, cô mau ra tay cứu mẹ tôi đi.”

Hả? Một trăm triệu? Hắn đang nói gì vậy? Tôi nghe nhầm à?

Ý tôi là một triệu thôi mà.

Đúng là nhà tư bản đáng ghét, khiến người ta ghen tị thật đấy!

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)