Chương 20 - Góc Khuất Của Duyên Phận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cảnh sát Trần đã đứng dậy bước ra ngoài, khẽ chỉ đạo đồng nghiệp truy vết tín hiệu.

Tôi cầm điện thoại cho thật vững: “Tôi không biết anh đang nói đến thứ gì.”

Gã đàn ông cười nhạt: “Đừng giả vờ nữa. Thứ giấu trong chậu hoa ngoài ban công đã bị cảnh sát lấy đi rồi. Nhưng lão già Trình Kiến Dân cẩn thận lắm. Lão ta sẽ không chỉ để lại một bản đâu.”

Tim tôi thót lại. Hắn biết quá nhiều. Ngay cả chuyện cảnh sát vừa lấy đồ từ căn nhà cũ hắn cũng biết. Chứng tỏ có người vẫn luôn bám đuôi theo dõi hiện trường. Thậm chí không loại trừ khả năng có kẻ tuồn tin nội bộ trong các khâu liên quan.

Tôi giấu nhẹm sự kinh hoảng: “Nếu anh đã biết rõ thế, thì tự đi mà tìm.”

Hắn đáp: “Tôi tìm rồi. Nhưng chiếc chìa khóa cuối cùng ấy, chỉ nhận cô thôi.”

Tôi không hiểu câu nói này có ý gì. Nhưng tôi nhớ lại chiếc chìa khóa han gỉ nằm trong túi niêm phong. Kích thước không lớn, giống chìa khóa của mấy két sắt hoặc tủ gửi đồ kiểu cũ.

Tôi hỏi hắn: “Dựa vào đâu tôi phải tin là anh sẽ thả người?”

Gã không đáp. Chỉ vươn tay túm lấy tóc Hạ Cảnh Xuyên, giật ngược mặt hắn sát vào ống kính. Hạ Cảnh Xuyên đau đớn kêu lên một tiếng nghẹn ứ.

Gã nói: “Cô hỏi hắn đi.”

Môi Hạ Cảnh Xuyên run lập cập: “Trình Ý. Cứu anh. Anh biết lỗi rồi.”

Ba chữ “biết lỗi rồi” thốt ra từ miệng hắn, vậy mà còn khiến tôi kinh tởm hơn cả việc bị hắn chửi mắng.

Tôi bình tĩnh nhìn hắn: “Anh sai ở đâu?”

Hạ Cảnh Xuyên sững sờ. Chắc hắn không ngờ tôi lại hỏi câu đó vào lúc này.

Tô Mạn gào lên nức nở: “Trình Ý, cô điên rồi sao? Anh ấy ra nông nỗi này rồi mà cô còn rảnh rỗi hỏi han mấy chuyện đó?”

Tôi quay sang nhìn cô ta: “Lúc hắn đẩy tôi vào cửa tử, cô cũng đứng ngay bên cạnh. Lúc hắn làm giả giấy cam kết phẫu thuật, cô cũng ở đó. Lúc hắn quăng đứa con rơi vào lòng tôi, cô cũng có mặt. Bây giờ đến lượt hắn phải quỳ gối, cô lại thấy hắn đáng thương sao?”

Mặt Tô Mạn trắng bệch như tờ giấy. Cô ta định phản bác, nhưng không cãi lại được nửa lời.

Hạ Cảnh Xuyên cuối cùng cũng lên tiếng: “Anh không nên lừa em. Không nên rút tiền của em. Không nên ném Hạo Hạo cho em.”

Tôi khẽ cười: “Còn gì nữa không?”

Ánh mắt hắn né tránh.

Tôi nhìn chằm chằm hắn: “Xe của bố mẹ tôi, là chuyện thế nào?”

Cả người Hạ Cảnh Xuyên cứng đờ.

Gã đàn ông ngoài khung hình bỗng vỗ tay bộp bộp: “Hỏi hay lắm. Sếp Hạ, chắc vợ anh vẫn chưa biết năm xưa anh tận tâm tận lực thế nào nhỉ.”

Hạ Cảnh Xuyên ngẩng phắt đầu lên: “Mày câm miệng!”

Gã đàn ông tung một cú đá thẳng vào vai hắn. Hạ Cảnh Xuyên ngã vật xuống đất, rồi lại bị lôi xềnh xệch về chỗ cũ.

Đầu ngón tay tôi tê rần, nhưng không hề né tránh ánh nhìn.

Gã nói: “Cô Trình, tôi có thể nói cho cô biết. Chiếc xe năm đó đúng là do hắn mang đi sửa. Nhưng người ra tay không phải hắn. Hắn chỉ là kẻ dẫn đường thôi.”

Hạ Cảnh Xuyên gào lên khàn đặc: “Tôi không làm!”

Gã đàn ông cười khẩy: “Không làm? Mày nắm trong tay lịch trình của Trình Kiến Dân, cầm thẻ từ vào cổng nhà họ Trình, cầm cả hóa đơn sửa xe. Mày dám bảo mày không làm?”

Bên tai tôi như có tiếng sấm nổ ngang. Tôi từng nghĩ nỗi đau lớn nhất là bị hắn hãm hại. Nhưng hóa ra, ngay từ khi bố mẹ tôi còn sống, hắn đã trải sẵn con đường dẫn họ xuống mồ.

Tôi ôm chặt bụng. Đứa bé khẽ cựa quậy. Giống như đang nhắc nhở tôi không được phép gục ngã.

Tần Thư nắm chặt cổ tay tôi, lắc đầu không nói thành tiếng.

Tôi hít sâu một hơi: “Thứ các người cần không phải sổ sách. Cũng không phải thẻ nhớ. Mà là bằng chứng cuối cùng có thể kéo tất cả các người xuống bùn.”

Gã đàn ông ngoài màn hình im lặng một lát, rồi hắn cười rộ lên: “Cô Trình, cô thông minh hơn sếp Hạ nhiều. Thảo nào bố cô lại giao chìa khóa cánh cửa cuối cùng cho cô.”

Tôi hỏi: “Ở đâu?”

Hắn nói: “Tầng hầm 3, Cục Lưu trữ cũ phía Tây thành phố. Tủ số 18. Hai giờ sáng nay, cô đích thân mang chìa khóa đến.”

Tần Thư lập tức viết hai chữ: Cái bẫy.

Tôi nhìn màn hình: “Hiện tôi đang nằm viện, không đi lại được.”

Giọng gã đàn ông lạnh tanh: “Vậy thì để sếp Hạ chôn cùng bí mật đó đi.”

Tô Mạn hét lên the thé: “Đừng!”

Hạ Cảnh Xuyên cũng hoảng loạn: “Trình Ý, anh cầu xin em. Em bảo Tần Thư đi thay cũng được. Bảo cảnh sát đi cũng được.”

Gã đàn ông bật cười ha hả: “Cảnh sát mà đến, đồ trong tủ sẽ biến mất ngay lập tức. Tần Thư mà đến, chìa khóa sẽ không khớp. Chỉ có cô mới lấy được thôi.”

Tôi chăm chú nhìn tay gã. Trên cổ tay gã có một vết sẹo bỏng rất cũ, hình dáng giống như một nửa vầng trăng khuyết. Tôi khắc sâu chi tiết này vào trong não.

“Tôi có thể đi.”

Tần Thư đột ngột ngẩng đầu. Cảnh sát Trần cũng từ ngoài bước vào.

Tôi nói tiếp: “Nhưng tôi phải chắc chắn Hạ Cảnh Xuyên còn sống.”

Gã ép góc máy xuống thấp. Hạ Cảnh Xuyên nằm rạp trên đất, ngực vẫn còn phập phồng.

Tôi yêu cầu: “Tôi muốn nghe chính miệng hắn nói một câu.”

Gã đàn ông tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Nói gì?”

Tôi nhìn thẳng vào Hạ Cảnh Xuyên: “Nói năm đó tại sao anh tiếp cận tôi.”

Đồng tử Hạ Cảnh Xuyên co rụt lại. Gã đàn ông dường như khá hứng thú nên không ngăn cản. Môi Hạ Cảnh Xuyên run rẩy hồi lâu, cuối cùng, hắn thều thào:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)