Chương 14 - Giữa Những Ký Ức Đen Tối
Khương Đinh Lan nhắm mắt, nước mắt trượt qua kẽ ngón tay anh.
Trong lòng cô đã nói vô số lần “không được”, nhưng ngoài miệng lại không thốt nổi một chữ.
Đúng lúc này, một chiếc ô tô màu đen chạy đến từ cuối đường, đèn xe trong ánh bình minh trông chói mắt.
Cửa kính hạ xuống, lộ ra gương mặt Tô Chính Nguyên.
Ông nhìn Tạ Chấp Khanh, lại nhìn Khương Đinh Lan, giọng rất trầm.
“Chấp Khanh, lên xe, chúng ta nói chuyện.”
Tạ Chấp Khanh không động.
Tô Chính Nguyên đẩy cửa xuống xe, đứng giữa hai người, chắn Khương Đinh Lan sau lưng.
Ông nhìn Tạ Chấp Khanh, ánh mắt bình tĩnh nhưng đầy áp lực: “Hôn sự của cháu và Niệm Thanh là do cháu đơn phương hủy bỏ. Tôi chưa đồng ý. Lên xe, chúng ta tìm nơi nói chuyện.”
Khương Đinh Lan đứng sau lưng Tô Chính Nguyên, cụp mắt, không nói một lời.
Tạ Chấp Khanh nhìn cô qua vai Tô Chính Nguyên. Cô cúi đầu, ngón tay nắm góc áo đến trắng bệch.
Anh không nói thêm gì, quay người lên xe của Tô Chính Nguyên.
Xe rời thị trấn Thanh Khê, men theo đường núi đi về phía Nam Thành.
Tô Chính Nguyên ngồi ghế sau, không lên tiếng.
Ông nhắm mắt, ngón tay khẽ gõ trên đầu gối như đang suy nghĩ gì đó.
Tạ Chấp Khanh tựa bên cửa kính phía đối diện, không nói một lời.
Đi khoảng hai mươi phút, Tô Chính Nguyên bỗng mở mắt, nói với tài xế: “Tấp vào lề.”
Xe dừng bên đường. Tô Chính Nguyên mở cửa bước xuống, đứng trên bờ ruộng châm một điếu thuốc.
Tạ Chấp Khanh do dự hai giây rồi cũng xuống xe.
Gió sớm thổi từ cánh đồng tới, mang theo mùi tanh của đất.
Tô Chính Nguyên rít một hơi thuốc, không nhìn Tạ Chấp Khanh: “Chấp Khanh, tôi nói với cháu vài câu thật lòng.”
Tạ Chấp Khanh không đáp.
“Niệm Thanh thích cháu từ hồi đại học. Nó chưa bao giờ mở miệng xin tôi điều gì, lần đầu tiên cầu xin tôi là nhờ tôi điều tra chuyện của cháu.” Tô Chính Nguyên gảy tàn thuốc. “Tôi đã điều tra, tra ra cháu, cũng tra ra Khương Đinh Lan.”
“Ban đầu tôi không định can thiệp. Người trẻ yêu nhau, hợp tan là chuyện bình thường. Nhưng sau đó Niệm Thanh cứ khóc, nói cháu không yêu nó, hỏi tôi có phải nó chưa đủ tốt không.”
Tạ Chấp Khanh mím chặt môi.
Tô Chính Nguyên quay người nhìn anh: “Khi tôi tìm được Khương Đinh Lan, cô ấy quả thật sắp chết.”
“Tôi hỏi cô ấy có muốn sống không. Muốn sống thì rời xa cháu. Tôi trả tiền chữa bệnh, sắp xếp công việc cho em trai cô ấy, giúp gia đình cô ấy trả nợ.”
“Cô ấy đồng ý.”
Nắm tay Tạ Chấp Khanh siết đến các khớp trắng bệch.
“Chú cảm thấy mình làm rất đúng sao?”
“Tôi không nói mình đúng.” Tô Chính Nguyên thản nhiên nói. “Nhưng tôi là một người cha, tôi làm điều mà bất kỳ người cha nào cũng sẽ làm.”
Tạ Chấp Khanh nghẹn lời.
Tô Chính Nguyên dập thuốc, búng vào rãnh thoát nước ven đường.
“Chấp Khanh, tôi không ép cô ấy. Tôi cho cô ấy lựa chọn. Bây giờ cháu muốn đưa cô ấy đi, cháu đã hỏi cô ấy có đồng ý không?”
Tạ Chấp Khanh không nói.
“Cháu về suy nghĩ cho kỹ.” Tô Chính Nguyên mở cửa xe. “Còn Khương Đinh Lan, việc điều trị của cô ấy sẽ không bị gián đoạn, đây là điều tôi đã hứa. Không liên quan đến cháu.”
Chiếc xe màu đen chạy lên đường, dần biến mất trong sương sớm.
Tạ Chấp Khanh đứng tại chỗ, gió thổi áo khoác anh phần phật.
Đi bộ bốn mươi phút, anh đến cổng thị trấn Thanh Khê.
Anh chặn một chiếc xe tải nhỏ giao hàng, đi nhờ đến cổng viện điều dưỡng.
Dì Trương đang cầm chổi quét sân, nhìn thấy anh liền trợn tròn mắt: “Sao cậu lại quay về?”
“Cô ấy ở đâu?”
“Cô Khương ở tầng ba, vừa uống thuốc nằm xuống. Cô ấy nói không gặp cậu.”
Tạ Chấp Khanh không để ý đến bà, đi thẳng vào cổng, lên lầu.
Anh đi đến trước cửa phòng Khương Đinh Lan, giơ tay gõ ba lần.
Không có tiếng động.
Anh lại gõ ba lần.
Cửa mở hé, Khương Đinh Lan đứng sau cửa, mắt sưng đỏ.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, cả người cô cứng lại.
“Sao anh lại quay về?”
Tạ Chấp Khanh không trả lời, đưa tay đẩy cửa, bước vào.
Khương Đinh Lan lùi hai bước, bắp chân chạm mép giường, ngồi xuống.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có ánh nước nhưng không rơi xuống.
“Tạ Chấp Khanh, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng cô.
“Anh hỏi em ba câu. Trả lời xong, anh sẽ đi.”
Khương Đinh Lan mím môi, không lên tiếng.
“Câu thứ nhất. Tô Chính Nguyên bảo em giả chết, có phải em tự nguyện không?”
Khương Đinh Lan cụp mắt: “Phải.”
“Câu thứ hai. Bây giờ em có muốn anh đi không?”
Cô không trả lời.
“Câu thứ ba. Em còn yêu anh không?”
Nước mắt Khương Đinh Lan cuối cùng cũng rơi xuống.
Từng giọt từng giọt đập lên mu bàn tay, không một tiếng động.
Cô không gật đầu, cũng không lắc đầu.
Cô chỉ khóc, bờ vai run từng đợt, nhưng không phát ra tiếng.
Tạ Chấp Khanh đưa tay, nắm tay cô trong lòng bàn tay. Tay cô lạnh như băng, xương cấn vào lòng bàn tay anh đến đau.
“Em không cần trả lời.” Anh nói, giọng khàn đến mức không giống của mình. “Anh đều biết rồi.”
Khương Đinh Lan đưa tay còn lại che miệng, không để mình phát ra tiếng.
Tạ Chấp Khanh đứng dậy, ấn đầu cô vào ngực mình.
Cô không giãy giụa, cũng không ôm anh, chỉ tựa như vậy, giống một sợi dây đã căng quá lâu cuối cùng cũng được thả lỏng.