Chương 3 - Giữa Màn Tuyết và Duyên Nợ
Từ đêm đó trở đi.
Ta bị giam trong thâm cung. Lão Hoàng đế không thể hành phòng, liền lấy cực hình tra tấn ta làm thú vui.
Roi đánh, nến nóng nhỏ lên da, thậm chí còn dùng xích sắt xích ta như chó.
Mỗi lần cận kề cái chết, ta đều từng nghĩ viết thư cầu cứu.
Cho đến khi ta nghe tin Lệ Tùy An hồi kinh nghênh cưới Tạ Vân Sanh.
Khi cưới nàng ấy, hắn dùng kiệu phủ đầy hoa tươi, mời tú nương Giang Nam may hỉ phục, mang tới rượu hoa điêu hai mươi năm.
Đó đều là những điều hắn từng hứa với ta.
Nay lại trao cho người khác.
Khoảnh khắc ấy, trái tim ta chết hẳn.
Bích Đào tức đến nghẹn ngào:
“Bọn họ đều không có trái tim! Nhất định sớm muộn cũng gặp báo ứng!”
Ta cười khổ, đưa tay lau nước mắt cho nàng ấy.
“Thôi, qua cả rồi.”
Vừa dứt lời, ngoài điện bỗng vang lên tiếng cung nhân:
“Tạ Thái phi, Nhiếp chính vương sai người đưa ban thưởng đến.”
Ta theo lễ ra ngoài.
Chỉ thấy châu báu đầy đất, ánh sáng lấp lánh.
Lệ Tùy An từng nói, sẽ trao cho ta tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời.
Xung quanh vang lên tiếng cung nhân thì thầm:
“Nhiếp chính vương đối với Thái phi thật tốt, đây đều là cống phẩm quý của phiên bang đấy.”
“Dù sao cũng là tỷ tỷ của Vương phi, tình nghĩa đương nhiên khác rồi! Nhưng ta nghe nói trước kia Nhiếp chính vương và Thái phi…”
Bích Đào vừa giận vừa không nhịn được suy đoán:
“Thái phi, Nhiếp chính vương… có phải vẫn để ý đến người không? Chi bằng cầu xin ngài ấy…”
Ta nhìn những món đồ ấy, trong lòng chỉ còn lạnh lẽo.
Đó chẳng qua là chút bố thí vì áy náy của hắn mà thôi.
Ta đang định sai người khiêng xuống.
Lại thấy trong màn tuyết, một bóng dáng đứng ngoài cửa cung.
Muội muội của ta, Tạ Vân Sanh.
Tạ Vân Sanh vẫn như xưa, vẻ mặt đơn thuần vô tội.
Nhưng quanh thân toát ra vẻ phú quý, giữa mày mắt còn có nét kiêu ngạo, hoàn toàn không còn chút rụt rè ban đầu.
Ta giơ tay cho cung nhân lui xuống.
“Ngươi đến làm gì?”
Tạ Vân Sanh cười cười:
“Tỷ tỷ, nghe nói tỷ rơi vào kết cục phải tuẫn táng. Dù sao cũng là tỷ muội một đời, muội đặc biệt đến tiễn tỷ một đoạn.”
Nàng ấy đặt chiếc hộp trong tay xuống, lấy rượu bên trong ra.
Rót hai chén, rồi cưỡng ép nhét một chén vào tay ta.
Nhìn châu báu đầy đất, Tạ Vân Sanh khẽ cười khẩy:
“Còn chưa hiểu sao, tỷ tỷ của ta?”
“Năm đó Vương gia để tỷ vào cung là vì muốn tỷ thay trưởng tỷ của hắn gánh bớt nỗi đau do lão Hoàng đế gây ra. Hắn căn bản chưa từng nghĩ sẽ cưới tỷ!”
Dây đàn trong đầu ta bỗng đứt phựt.
“Ngươi nói gì?”
Giọng Tạ Vân Sanh mang theo thương hại và giễu cợt:
“Cả kinh thành đều biết, Tạ Chiêu Nhan tỷ tham quyền quý, là kẻ phụ bạc vứt bỏ Vương gia!”
Hơi thở ta khựng lại.
Thì ra trong năm năm ta không thể ra khỏi cung, họ đã truyền về ta như vậy.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Nàng ấy túm lấy cổ tay ta, hắt rượu lên mặt mình.
Tạ Vân Sanh ngã ngồi xuống đất, khóc như hoa lê gặp mưa:
“Tỷ tỷ, muội chỉ muốn đến tiễn tỷ. Vì sao tỷ muốn giết muội, bắt muội cùng tỷ đi chết?”
Lệ Tùy An đến rồi. Hắn cau mày đỡ nàng ấy dậy.
Ngay sau đó, ánh mắt nhìn ta mang theo không vui:
“Vân Sanh có lòng tốt đến gặp nàng, vì sao nàng động đến nàng ấy?”
“Ở trong cung năm năm, nàng lại học được những thủ đoạn dơ bẩn này sao?”
Hơi thở ta khựng lại.
Tạ Vân Sanh lau nước mắt, mở miệng:
“Vương gia, chắc là tỷ tỷ sắp tuẫn táng nên đau lòng quá. Hay để thiếp thay tỷ tỷ đi chết đi.”
“Chúng ta là tỷ muội, dung mạo cũng giống nhau…”
Lệ Tùy An nghiêm giọng ngắt lời:
“Nàng ta không có tư cách để nàng thay chết!”
Lòng ta dâng lên vị chua xót, giọng lạnh xuống:
“Đã biết bổn cung là Thái phi, là nữ nhân của tiên đế, vậy ngươi lấy tư cách gì thay bổn cung tuẫn táng?”
“Cút ra ngoài!”
Ném lại câu ấy, ta xoay người đi vào tẩm cung.
Lệ Tùy An đuổi theo. Hắn túm lấy ta, lạnh giọng mở miệng:
“Tạ Chiêu Nhan, nàng thà chết cũng không chịu uống thuốc giả chết rời cung? Ta có thể cho nàng đổi tên thay họ, dùng thân phận cơ thiếp ở lại Vương phủ.”
Cổ họng ta trào lên bi thương.
Ta giằng khỏi tay hắn:
“Gả cho ngươi, làm thiếp để ngươi sỉ nhục ta? Vậy ta thà chết còn hơn!”
Lệ Tùy An đè nén cơn giận cuồn cuộn.
Hắn cười lạnh:
“Nàng thật sự yêu lão ta rồi sao?”
Thấy ta không nói, hắn phẫn nộ ném lại một câu:
“Tạ Chiêu Nhan, nàng đừng hòng đi theo lão già đó! Qua đêm nay, dù nàng không muốn ra khỏi cung cũng phải ra!”
Lệ Tùy An thẳng thừng rời đi.
Đợi hắn đi rất xa, ta mới trượt xuống ngồi bệt trên đất, nước mắt lặng lẽ rơi.
Lúc đêm xuống, có cung nhân vào đặt nến trắng thành từng vòng. Băng quan cũng được đặt trong điện.
Gần nửa đêm, có cung nhân đưa rượu độc tới, nói là mai hoa nhưỡng thượng hạng.
Bích Đào đỏ hoe mắt, đặt rượu lên bàn.
“Nương nương, người tội gì phải khổ như vậy… Nhiếp chính vương rõ ràng trong lòng vẫn còn người.”
Ta mặc bộ y phục ngày vào cung, ngồi trước gương đồng, ngắm gương mặt tiều tụy trong gương.
Chỉ năm năm ngắn ngủi, ta lại như đã sống trọn một đời trong thâm cung này.
Đêm vào cung tuyết cũng lớn như hôm nay.