Chương 8 - Giữa Lời Hứa và Đồng Tình
“Cũng sợ em không chấp nhận anh, tình yêu của anh sẽ trở thành phiền phức của em.”
“Anh nghĩ cứ đợi thêm đi, đợi anh trở nên xuất sắc hơn rồi mới đến theo đuổi em.”
“Nhưng anh còn chưa đạt đến tiêu chuẩn mình đặt ra thì đã nghe tin em đính hôn.”
“Anh giống như một con chuột trốn trong góc tối, lén nhìn hạnh phúc của em.”
“Nhìn em dần dần yêu Lục Minh, đó là một người hoàn toàn khác anh. Anh tự nói với mình, hóa ra đây mới là dáng vẻ em thích.”
“Anh học cách dịu dàng, chín chắn giống anh ta. Nhưng cuối cùng anh vẫn không phải anh ta. Ngày gặp em trong cơn mưa lớn ấy, thật ra anh đã quyết định từ bỏ đoạn tình cảm này rồi.”
Hai tay anh ôm chặt lấy tôi.
“Tô Hề, em biết không? Ngày đi đăng ký kết hôn, anh đã nói với chính mình.”
“Bất kể quá khứ, hiện tại hay tương lai. Vợ của Tạ Ngọc anh chỉ có thể là em, cũng chỉ có một mình em.”
Tôi vốn muốn trả đũa Tạ Ngọc một chút, không ngờ lại nghe được lời bộc bạch trong lòng anh.
Nói không cảm động là giả.
Hóa ra trong những tháng năm tôi không biết, đã có người yêu tôi sâu đậm từ lâu.
9
“Tạ Ngọc, có một câu anh nói sai rồi.”
Tôi rời khỏi vòng tay anh, nắm lấy tay trái của anh.
Tiếng va chạm khẽ của nhẫn đôi vang lên trong căn phòng trống trải.
Tôi cúi đầu nhìn một lát.
Đây là chiếc nhẫn do tôi thiết kế, là nhẫn cưới của nam nữ chính trong bộ truyện tranh đầu tiên của tôi.
Lúc trước tôi vẫn luôn muốn đặt làm nó thành nhẫn cưới của tôi và Lục Minh.
Nhưng anh ta không chịu.
Anh ta thấy nó quá trẻ con, không đeo ra ngoài được.
Nhưng tôi từng thấy ảnh anh ta cùng Giang Dao đeo bờm tai Mickey đi dạo công viên giải trí.
Vậy nên.
“Không phải Lục Minh là dáng vẻ tôi thích, mà là khi tôi thích anh ta, anh ta vừa đúng có dáng vẻ đó.”
“Cũng giống như bây giờ tôi yêu anh. Anh chính là dáng vẻ tôi thích.”
Từng có lúc tôi không hiểu, tại sao Lục Minh miệng nói yêu tôi, nhưng giữa Giang Dao và tôi, anh ta luôn chọn để tôi chịu ấm ức.
Sau khi gặp Tạ Ngọc, tôi hiểu rồi.
Chỉ là anh ta yêu không sâu bằng tôi mà thôi.
Vì thế anh ta luôn ung dung thoải mái, còn tôi thì lo được lo mất.
“Tạ Ngọc, tôi không thể hứa với anh thời hạn của cuộc hôn nhân này, cũng không thể bảo đảm mình sẽ yêu anh sâu đến đâu.”
“Nhưng tôi có thể nói rõ với anh, từ trước khi kết hôn với anh, tôi đã không còn yêu Lục Minh nữa.”
Tình yêu có thể được bồi dưỡng, cũng có thể bị tiêu hao.
Lục Minh cho rằng những lần tôi nhường nhịn là biểu hiện yêu anh ta sâu đậm, lại không biết tất cả đều phải trả giá bằng sự hao mòn của tình yêu.
“Lục Minh là bạn trai đầu tiên của tôi, đây là sự thật, không thể thay đổi.”
Ngón tay cái của tôi vuốt nhẹ mu bàn tay anh.
Những lời tiếp theo khiến tôi không dám ngẩng đầu nhìn anh.
“Nhưng anh có thể là người đàn ông đầu tiên của tôi, chuyện này cũng không thể thay đổi.”
Quả nhiên, chó con biết nhẫn nhịn thì không chịu nổi bị trêu.
Một trận trời đất quay cuồng.
Tạ Ngọc bế tôi lên, ném xuống giường.
Sau đó nhào tới.
Chiếc giường trong phòng ngủ rung suốt một đêm.
Tôi cũng khóc suốt một đêm.
Đêm động phòng hoa chúc muộn màng này vừa qua Tạ Ngọc đã phải đi công tác.
Anh nằm lì trên người tôi cọ tới cọ lui, không chịu dậy.
Tôi cố chịu cơn đau nhức khắp người, đá anh xuống giường một cái.
Bà cô đây còn phải ngủ bù, không thì tối nay không thể gặp ai được.
10
Tôi nằm trên giường cả ngày, tối đến cố gắng chống đỡ đi dự tiệc.
Bạn thân nhìn tôi một cái, lập tức hoảng hốt.
“Cậu bị yêu tinh nào hút cạn tinh khí vậy?”
Tôi lúng túng, không biết phải giải thích thế nào.
Cô ấy đánh giá tôi vài cái, sau đó bừng tỉnh.
“Cậu vẫn đau lòng vì hủy hôn với Lục Minh à? Không lẽ biết hôm nay anh ta sẽ đến, tối qua khóc cả đêm?”
Đúng là khóc cả đêm, nhưng là vì người khác.