Sau khi phát hiện tôi là giả thiên kim.
Bố mẹ nuôi hào môn ngay trong đêm đã đưa tôi về nhà bố mẹ ruột ở vùng nông thôn Đông Bắc.
Trước khi đi, mẹ nuôi còn bảo người làm lục soát, lấy hết trang sức, túi xách và máy tính của tôi.
“Bố mẹ ruột của cô có bốn đứa con trai, đang thiếu tiền cưới vợ.”
“Đồ của nhà họ Thẩm không thể mang đi để họ bù vào tiền sính lễ.”
Vị hôn phu cũng khóa thẻ của tôi.
“Về đó nghĩ cho kỹ xem chúng tôi đã đối xử tốt với em thế nào.”
“Đợi khi em biết trân trọng rồi, anh sẽ đón em về.”
Tôi kéo chiếc vali chỉ còn vài bộ quần áo cũ lên tàu.
Khi tàu rời ga, tôi vẫn khóc, còn lén tra sẵn khách sạn và đồn công an gần đó.
Nhưng về Đông Bắc chưa đến một tuần.
Tôi đã được ở trong căn phòng lớn nhất nhà.
Bố tôi nhét thẻ cho tôi, mẹ tôi mua quần áo cho tôi, anh cả chuyển tiền, anh hai tặng xe, anh ba tặng trang sức.
Chỉ có anh tư là hai tay trống không.
Mẹ tôi cau mày: “Em gái con về rồi, con không có chút biểu hiện gì à?”
Anh tư sụp đổ: “Mẹ! Tiền sinh hoạt một tháng của con chỉ có tám trăm thôi đó!”
“Ai bảo con là con trai.”
Nói là trọng nam khinh nữ cơ mà?
Tôi đang nghĩ vậy thì ngoài sân có một chiếc xe dừng lại.
Vị hôn phu đẩy cửa bước vào, đưa tay về phía tôi.
“Ăn đủ khổ rồi chứ? Đi, anh đón em về nhà.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận