Chương 5 - Giữa Hai Thế Giới
Nhưng cuối cùng, ngay cả bố anh cũng cho rằng anh đã chán ghét cuộc hôn nhân này.
Vậy còn tôi thì sao…
Nỗi hoảng hốt của Cố Tử Dạng không ngừng lan rộng. Anh cúp máy rồi lao ra khỏi nhà.
Anh phải đến bệnh viện, phải giải thích, phải làm rõ, phải hỏi vũng máu đó rốt cuộc là chuyện gì…
Nhưng khi đến công ty, lễ tân lại nhìn anh với vẻ nghi hoặc.
“Thường Du à? Chị ấy được điều chuyển đến chi nhánh rồi. Anh là chồng chị ấy, chị ấy không nói với anh sao?”
Trong nháy mắt, sắc mặt Cố Tử Dạng trắng bệch.
“Không thể nào…”
Đồng tử anh run lên, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Sao Thường Du có thể đồng ý đến chi nhánh? Từ rất lâu trước đây, cô ấy đã hứa với tôi sẽ luôn ở bên tôi. Sao cô ấy có thể đồng ý điều chuyển?”
“Là Thường Du bảo cô lừa tôi đúng không? Mau gọi cô ấy ra giải thích với tôi, nếu không tôi sẽ không tha thứ cho cô ấy!”
Lễ tân nhìn anh như nhìn một kẻ điên.
“Khó trách Thường Du không nói với anh. Anh là chồng chị ấy, không cầu mong sự nghiệp của chị ấy thuận lợi thì thôi, lại còn nói cái gì mà nếu chị ấy không giải thích thì anh không tha thứ. Chị ấy làm sai gì mà cần cầu xin anh tha thứ?”
Lời nói thẳng thắn ấy giống như một cái tát nặng nề giáng lên mặt Cố Tử Dạng.
Khó chịu.
Nóng rát.
Cũng khiến anh sợ hãi nhận ra rằng lời của lễ tân rất có thể là thật.
Anh bỗng nhớ ra trước bữa cơm gia đình, tôi từng có vẻ mất tập trung.
Khi anh hỏi, tôi nói:
“Đến bữa cơm gia đình rồi em nói với anh. Khi đó chúng ta cùng bàn bạc.”
Mà ngày diễn ra bữa cơm gia đình, anh lại đưa An Kỳ đến, còn để cô ta chiếm vị trí của nữ chủ nhân.
Vì vậy ngay cả cơ hội bàn bạc cũng không còn nữa.
Tôi chọn rời đi.
Chọn làm nguội lạnh đoạn tình cảm này.
Mắt Cố Tử Dạng đỏ hoe.
Đến tận lúc này, anh mới nếm được mùi vị của hối hận.
“Thường Du đi đâu rồi? Bây giờ cô ấy ở đâu?”
Lễ tân nở nụ cười công thức:
“Xin lỗi, đây là chuyện riêng của Thường Du, chúng tôi không có quyền tiết lộ. Anh đã là chồng chị ấy thì tự đi hỏi chị ấy đi.”
Đầu óc Cố Tử Dạng trống rỗng.
Đúng lúc đó, mẹ Cố gọi tới, giọng đầy khó tin.
“Tử Dạng… con và Thường Du rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vừa rồi có nhân viên chuyển phát đưa tới một tập tài liệu, nói là Thường Du gửi!”
Cố Tử Dạng như phát điên lao ra ngoài, lái xe một mạch về nhà cũ.
Khi anh xông vào phòng khách, bố mẹ Cố đều ngồi trên sofa, im lặng, sắc mặt khó coi.
Cố Tử Dạng bước lên.
“Thường Du gửi cái gì?”
Mẹ Cố ngập ngừng, cuối cùng đưa tập tài liệu trên bàn cho anh.
“Con tự xem đi.”
Cố Tử Dạng nhận lấy.
Phía trên in rõ mấy chữ lớn.
Đơn thỏa thuận ly hôn.
Cố Tử Dạng điên cuồng lật xem.
Đó là tài liệu tôi nhờ luật sư in trước khi ra sân bay.
Nội dung bên trong viết rõ rằng tôi muốn thuận tình ly hôn với Cố Tử Dạng.
Vì chiếc vòng ngọc trị giá ba mươi triệu, tôi tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản chung của vợ chồng, không cần gì cả, chỉ cần Cố Tử Dạng ký tên ly hôn.
Thái độ dứt khoát ấy khiến mắt Cố Tử Dạng đỏ lên. Anh không chút do dự xé nát thỏa thuận ly hôn.
“Tôi không ly hôn! Tôi không muốn ly hôn với Thường Du!”
Anh thở dốc, đau đến cả người run rẩy.
“Tại sao lại muốn ly hôn với anh? Không phải em nói sẽ yêu anh cả đời sao? Em đúng là đồ lừa đảo!”
“Tôi không ly hôn. Đời này tôi chỉ có một người vợ là Thường Du. Ngoài cô ấy ra, tôi không cần ai hết!”
Bố Cố tiếp tục hút thuốc.
Mẹ Cố vừa bất lực vừa đau lòng.
“Tử Dạng, nếu con không muốn ly hôn với Thường Du, vậy tại sao lại tìm An Kỳ?”
“Chẳng lẽ con không biết, điều hôn nhân cần chính là lòng chung thủy, là trước sau như một sao?”
“Chúng ta cứ tưởng con đã chán Thường Du từ lâu, ghét nó không thể sinh con, nên mới cùng An Kỳ… Rốt cuộc trong lòng con đang nghĩ gì vậy?”
Cố Tử Dạng hoàn toàn rối loạn. Anh ôm đầu, đau đớn đến mức sống không bằng chết.
“Con chỉ muốn kích thích Thường Du. Mỗi lần cô ấy vì con mà ghen, vì con mà phát điên, con đều cảm thấy mình được cần đến.”
“Con sợ Thường Du sẽ rời khỏi con, nên con muốn tạo cảm giác nguy cơ cho cô ấy, muốn cô ấy không dám rời xa con. Nhưng con…”
Anh không ngờ rằng những hành động ấy lại chỉ khiến trái tim tôi ngày càng lạnh đi.
Mẹ Cố túm lấy cổ áo anh, đau lòng nói:
“Con đúng là đồ ngốc! Hồ đồ quá rồi!”
“Tình yêu của mỗi người đều có giới hạn. Nó dốc hết tình yêu cho con, con đương nhiên cũng phải đáp lại. Nếu không, tình yêu của nó bị rút cạn rồi, lấy đâu ra tình yêu để tiếp tục yêu con nữa?”
Mắt Cố Tử Dạng đỏ lên.
“Mẹ đã từng dạy con chưa? Bố đã từng dạy con chưa? Mười năm qua con vẫn luôn đòi hỏi. Chỉ cần một trong hai người đứng ra ngăn con lại, làm sao con có thể làm ra chuyện này!”
Môi mẹ Cố run rẩy, không nói thêm được câu nào.
Bọn họ làm cha mẹ quá thất bại.
Khi Cố Tử Dạng còn nhỏ, vì bận sự nghiệp, họ bỏ mặc anh.
Khiến anh sau khi bị bắt cóc thì chịu tổn thương nghiêm trọng.
Khó khăn lắm mới có một người yêu anh, trân trọng anh, vậy mà họ lại làm ngơ trước sự hy sinh của người đó, cuối cùng nhận lấy kết cục như bây giờ.
“Mẹ, bố, con phải đi tìm Thường Du. Con phải dỗ cô ấy về.”
Ánh mắt mẹ Cố mệt mỏi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: