Chương 5 - Giữa Bão Tố Tình Yêu
Ta cắt lời hắn: “Bộ quần áo chàng đang mặc trên người, là do ta bỏ ra hai mươi lượng bạc mua vải, đích thân may vá đó.”
“Bằng tiền riêng của ta.”
Ta cắn môi, yếu ớt nói: “Chàng có thể cởi ra, trả lại cho ta được không?”
“Những món đồ chàng tặng ta, ta không cầm đi món nào cả.”
Những năm qua chúng ta ít khi gặp nhau, nhưng hắn vẫn thường xuyên gửi quà từ phương Bắc về. Cho nên trước đây ta từng nghĩ, hắn thật sự để ta ở trong lòng.
“Trước kia ta tặng chàng túi thơm, giày, đệm bảo vệ đầu gối, quần áo, dây buộc tóc… tất cả đều dùng tiền riêng của ta.”
“Sau này chàng cưới vợ mới, để lại những thứ đó nhìn cũng chướng mắt, chi bằng gom lại trả hết cho ta đi.”
Ta luôn biết ơn vì được gả vào Triệu gia, nên những món đồ tặng hắn, đều là những thứ tốt nhất mà ta có thể lo liệu được.
Hắn đứng dưới gốc cây lựu hoa đã rụng tơi tả, nét mặt u ám không rõ cảm xúc, hồi lâu không thèm trả lời.
Thôi bỏ đi.
Ta cũng chẳng buồn tính toán chi li mấy thứ vụn vặt này nữa.
Ta định quay gót bỏ đi thì hắn đột nhiên lên tiếng: “Nàng tự đi theo ta mà lấy.”
Tiểu Thất đem hết đồ đạc của hắn ra.
“Đôi đệm bảo vệ đầu gối này…”
Năm đầu tiên gả đến đây, trời lạnh cắt da cắt thịt.
Ta lo đầu gối hắn có vết thương cũ, sống ở phương Bắc sẽ khó chịu.
Nên đã lục tung cả kinh thành, tìm bằng được một miếng da cáo trắng tốt nhất, tỉ mỉ khâu thành một đôi bảo vệ đầu gối.
“Hai chiếc áo bông này.”
Làm từ năm ngoái, bên trong nhồi bông mới thật dày.
Ta sợ gió lùa, chỗ đường chỉ còn khâu đi khâu lại ba lần. Bắt đầu khâu từ mùa hè, mãi đến tận cuối thu mới xong.
“Sợi dây buộc tóc này…”
Là màu sắc và chất liệu đang thịnh hành nhất ở kinh thành thời bấy giờ.
Công tử nhà người ta ai cũng có, hắn dù ở tít phương Bắc xa xôi, ta cũng không muốn hắn bị thua kém người khác.
Ta lôi từng món đồ ra, sắc mặt Triệu Lăng Xuyên dần dần trắng bệch.
Hai cái rương ta mang theo hoàn toàn không chứa nổi, những thứ còn lại cũng chỉ là mấy món đồ lặt vặt không đáng tiền.
Trời đã muộn, ta không muốn dây dưa thêm nữa.
“Chỉ chừng này thôi, những thứ còn lại chàng tự xử lý đi.”
Ta xoay người định bước đi, Triệu Lăng Xuyên lại bất ngờ tóm chặt lấy cổ tay ta: “Tống Thời Oản, ta thừa nhận chiêu lạt mềm buộc chặt này của nàng dùng rất hiệu quả.”
“Ta bắt đầu thấy hơi hối hận rồi.”
“Dạo trước ta chỉ lo cho đứa bé trong bụng Nguyệt Ngữ nên có phần phớt lờ nàng, sau này ta sẽ chú ý hơn.”
“Đừng đi nữa, ở lại đi, vẫn làm thê tử của ta nhé!”
10
Ăn nói hàm hồ gì thế.
Ta hoảng hốt hất mạnh tay hắn ra, lùi lại mấy bước liền để kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Miệng lắp bắp “Đồ ta không cần nữa, không cần nữa…”
“Cho chàng hết đấy, chàng, chàng, chàng tự xử lý đi.”
Nói xong, ta như con thỏ bị kinh hãi, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra ngoài mà không thèm ngoảnh lại, chỉ sợ Triệu Lăng Xuyên đuổi theo.
Ta chạy một mạch đến bên cạnh mẹ chồng, túm chặt lấy cánh tay bà mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Một lát sau, Triệu Lăng Xuyên vác hai rương đồ kia đuổi theo.
“Nếu nàng đã dọn ra hết rồi, vậy thì mang đi đi.”
“Những lời ta vừa nói đều là thật lòng, ta chỉ đợi nàng nửa năm thôi đấy.”
Không không không.
Nửa ngày cũng chả cần phải đợi.
Nhưng ta ngẫm nghĩ lại, không thể giận cá chém thớt sang tiền bạc được.
Đống đồ này đem đi cầm đồ, ít ra cũng đáng giá cả trăm lượng bạc.
Ta không do dự nhận lấy rương đồ, tức tốc leo lên xe ngựa, chỉ sợ hắn lại gây thêm sóng gió.
Đồ đạc của mẹ chồng quá nhiều, đến lúc rời khỏi Triệu gia, trời đã nhá nhem tối.
Gió thổi tung rèm cửa xe ngựa.
Ta và mẹ chồng ngoái lại nhìn tòa phủ đệ họ Triệu.
Bốn chiếc đèn lồng trước cổng chính đung đưa trong gió đêm.
Hai cha con Triệu Thanh Cấu và Triệu Lăng Xuyên đứng sừng sững trước cổng.
Gió đêm thổi tà áo họ bay phần phật.
Cách quá xa, ta không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt họ.
Mẹ chồng chằm chằm nhìn họ hồi lâu, bỗng buông tiếng thở dài thườn thượt.
Bà sống ở Triệu gia nhiều năm như vậy, chắc hẳn trong lòng vẫn có chút tiếc nuối không đành.
Ta đang định buông lời an ủi thì mẹ chồng chép miệng: “Ta cứ thấy thiêu thiếu thứ gì mà nghĩ mãi không ra.”
“Hai đôi đèn lồng treo ngoài hành lang là do ta sắm.”
“Còn mấy cái vòng đồng trên cổng lớn nữa, mới đặt làm riêng năm ngoái.”
“Thêm cả cặp sư tử đá trước cửa, ta cất công tìm thợ giỏi về điêu khắc.”
“Mấy thứ đó tốn của ta không ít bạc đâu, nãy chỉ mải kiểm tra trong nhà xem có sót gì không, quên mất không kiểm tra nốt ngoài cổng.”
“Hời cho đôi cha con chó má đó rồi.”
Ờm…
Mệt mỏi cả ngày trời, đêm đó ta ngủ từ rất sớm.
Ta gặp một giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình biến thành một con chim, cứ bay mãi bay mãi trên bầu trời.
Gió rít vù vù quanh thân, ta cảm thấy nhẹ bẫng và tự do, tuyệt vời vô cùng.
Sáng hôm sau, ta bị mẹ chồng bứng thẳng từ trong chăn ra.
“Mau dậy sửa soạn chải chuốt đi, ta đưa con đi xem mắt.”
“Hả?” Ta ngái ngủ, “Thế này thì vội quá ạ.”
Hôm qua con mới vừa hòa ly cơ mà.
“Hòa ly rồi thì con là người tự do.”
“Đừng nói là xem mắt, cho dù hôm nay con lấy chồng luôn thì chúng ta cũng đường đường chính chính.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: