Chương 17 - Giọt Nước Tràn Ly

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi cũng nhờ đó, trở thành nữ quản lý cấp cao trẻ nhất công ty, và là một thành viên của hội đồng quản trị.

Tôi không còn phải lo lắng về tiền bạc nữa.

Tôi mua một căn hộ penthouse có vườn nhỏ ở khu phố tôi thích nhất tại Rome.

Vào cuối tuần, tôi và Leo sẽ cùng nhau trồng đầy hoa hồng môn và chanh vàng trong vườn.

Những buổi chiều ngập nắng, chúng tôi sẽ ngồi trên ghế mây trong vườn, uống cà phê, trò chuyện.

Ngày tháng trôi qua bình yên và tươi đẹp.

Vào năm thứ ba tôi đến Rome.

Cũng là năm cuối cùng trong hợp đồng công tác nước ngoài tôi đã ký với công ty.

Vào một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ như vàng nóng chảy.

Leo đưa tôi đến quán cà phê ven biển nơi chúng tôi lần đầu gặp gỡ.

Anh quỳ một chân xuống, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế tinh tế và rực rỡ.

“Sophia Su.”

Anh dùng đôi mắt còn sâu thẳm hơn cả vùng biển Địa Trung Hải, nghiêm túc nhìn tôi.

“Anh không biết quá khứ đã khiến em thất vọng về hôn nhân đến mức nào.”

“Nhưng anh chỉ muốn dùng phần đời còn lại của mình để chứng minh cho em thấy.”

“Tình yêu, là sự tôn trọng, là sự che chở, là để em trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.”

“Em, đồng ý gả cho anh chứ?”

Gió biển thổi bay mái tóc dài của tôi.

Mặt trời lặn phía xa, nhuộm mặt biển thành một màu vàng ấm áp.

Tôi nhìn sự chân thành và tình yêu trong mắt anh, nước mắt, bất giác trào ra.

Lần này, không phải là giọt nước mắt đau buồn.

Là sự vui sướng, là sự cảm động, là niềm hạnh phúc của việc được tái sinh.

Tôi vươn tay, gật đầu thật mạnh.

“Em đồng ý.”

Đám cưới của chúng tôi không làm lớn.

Chỉ mời gia đình hai bên và những người bạn thân thiết nhất.

Trong một nhà thờ nhỏ có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố Rome.

Tôi mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, khoác tay cha của Leo, từng bước đi về phía người đàn ông tôi yêu.

Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính màu, hắt lên người tôi.

Ấm áp, giống như một cái ôm dẫu đến muộn màng.

Khoảnh khắc trao nhẫn.

Tôi nhìn chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của Leo, cùng kiểu dáng với chiếc nhẫn của tôi.

Bỗng nhớ đến chiếc nhẫn cưới bị tôi bỏ lại trên bàn trang điểm của căn nhà nọ.

Chiếc nhẫn đó, khóa lại thanh xuân lòng tự tôn và mồ hôi nước mắt của tôi.

Còn chiếc nhẫn trước mắt này, là chìa khóa mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới, tràn ngập tình yêu và hy vọng của tôi.

Thật tuyệt.

Sau đám cưới, chúng tôi bắt đầu tuần trăng mật kéo dài một tháng.

Chúng tôi đến vùng núi tuyết Thụy Sĩ, những vịnh hẹp ở Na Uy, và Santorini ở Hy Lạp.

Ở chặng dừng chân cuối cùng, Iceland.

Chúng tôi may mắn nhìn thấy Bắc cực quang trong truyền thuyết.

Dải sáng màu xanh khổng lồ, ảo mộng, lặng lẽ nhảy múa trên bầu trời đêm sâu thẳm.

Tráng lệ, rực rỡ, chấn động lòng người.

Tôi nép vào lòng Leo, ngắm nhìn tuyệt cảnh nhân gian này, trong lòng bình yên phẳng lặng.

Điện thoại rung lên.

Là một email từ Sếp Trịnh.

Tiêu đề chỉ có bốn chữ.

“Mọi chuyện đã định.”

Trong phần nội dung, là một ảnh chụp màn hình bản tin tức.

“Chu Văn Bân có thái độ cải tạo tồi tệ trong tù, nhiều lần vi phạm quy chế, yêu cầu kháng án xin giảm án bị bác bỏ theo đúng pháp luật.”

Tôi nhìn bản tin đó, khóe miệng hơi nhếch lên.

Sau đó, bình thản nhấn nút xóa.

Mọi bụi bặm, rốt cuộc cũng đã lắng xuống.

Tôi cất điện thoại đi, ngẩng đầu lên.

Cực quang phía chân trời càng trở nên lấp lánh hơn.

Leo siết chặt vòng tay, in một nụ hôn dịu dàng lên trán tôi.

“Đang nghĩ gì thế?”

Tôi quay người, hôn đáp lại môi anh.

Cười nói.

“Đang nghĩ, thế gian này thật tốt, anh thật tốt.”

Từ đó về sau.

Cuộc đời tôi, không còn tăm tối.

Chỉ có ngàn mặt trời rực rỡ trước mắt, và muôn dặm dải ngân hà ở bên.

***

**13 Chốn cũ cảnh xưa**

Năm năm sau.

Sân bay Quốc tế Phố Đông Thượng Hải.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)