Chương 13 - Giọt Nước Tràn Ly
“Đây là những gì em xứng đáng được nhận, là những thứ em dùng nỗ lực của chính mình để đổi lấy.”
“Anh biết trong quá khứ em đã trải qua những chuyện không tốt đẹp.”
“Nhưng xin em hãy tin, không phải tình cảm nào cũng mang đến tổn thương.”
“Anh sẽ đợi em, đợi đến ngày em sẵn sàng tin tưởng anh.”
Ánh mắt của anh, giống như những vì sao trong đêm đông, ấm áp và sáng trong.
Trái tim Tô Vân, bị chạm mạnh một cái.
Có lẽ, cô thực sự có thể, dũng cảm thêm một lần nữa.
Bữa tiệc kết thúc, đã là nửa đêm.
Trên đường phố Rome, những bông tuyết nhỏ bé bắt đầu rơi.
Đây là mùa đông đầu tiên, trận tuyết đầu tiên mà cô trải qua ở đây.
Leo lái xe đưa cô về căn hộ.
Trong xe văng vẳng tiếng nhạc êm dịu.
Bầu không khí yên tĩnh và tốt đẹp.
Gần đến dưới lầu căn hộ, điện thoại của Tô Vân đột nhiên reo lên điên cuồng.
Là một số lạ.
Nhưng lần này, không phải là cuộc gọi thông thường.
Mà là một yêu cầu gọi thoại qua ứng dụng mạng xã hội.
Là tài khoản mà nhiều năm trước cô từng dùng, vốn dĩ đã bỏ xó không dùng nữa.
Cô thậm chí còn quên cả mật khẩu.
Không biết đối phương làm cách nào mà tìm ra được.
Theo bản năng, cô muốn tắt đi.
Nhưng yêu cầu gọi thoại đó, cứ kiên quyết hiện lên hết lần này đến lần khác.
Leo nhìn ra sự phiền muộn của cô.
“Không muốn nghe thì tắt máy đi.”
Tô Vân gật đầu, đang chuẩn bị tắt máy.
Trên màn hình, bỗng hiện lên một dòng tin nhắn chữ.
Từ cái tài khoản lạ lẫm kia.
“Tô Vân! Em là Chu Hạo! Chị mau nghe điện thoại đi! Mẹ em sắp không xong rồi!”
Tay Tô Vân khựng lại.
Chu Hạo?
Mẹ Chu?
Hai cái tên vốn đã bị cô ném ra khỏi chín tầng mây, nay lại xuất hiện, khiến cô cảm thấy một trận buồn nôn về mặt sinh lý.
Cô do dự vài giây.
Cuối cùng, vẫn bấm nút nghe.
Cô muốn nghe xem, gia đình này lại muốn giở trò trống gì nữa.
Điện thoại vừa kết nối, âm thanh truyền đến lại không phải là giọng của Chu Hạo.
Mà là tiếng khóc la thê lương, tuyệt vọng của một người đàn bà.
Là mẹ Chu.
“Tô Vân ơi! Con dâu tốt của mẹ! Mẹ xin con! Mẹ xin con cứu lấy nhà ta với!”
Giọng khàn đặc, ngập tràn sự cầu xin.
Khác hẳn với mụ đàn bà đanh đá chửi rủa cô trong điện thoại một năm trước, hoàn toàn như hai người khác nhau.
Tô Vân không nói gì, chỉ lẳng lặng nghe.
Cô bật loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên.
Leo cũng ngoan ngoãn ngồi im ở ghế lái, không làm phiền cô.
“Văn Bân nó… nó bị kết án mười năm rồi! Mười năm đó con ơi!”
“Cả cuộc đời nó hủy hoại rồi! Nhà họ Chu chúng ta cũng xong đời rồi!”
“Em trai con nó… nó bị giang hồ đòi nợ, bị đánh gãy chân rồi, bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện!”
“Căn nhà dưới quê cũng bị tòa án niêm phong, chúng ta bây giờ đến chỗ ở cũng không có nữa rồi!”
Giọng của mẹ Chu, một tiếng thê thảm hơn một tiếng.
Cứ như đang dùng chút sức tàn cuối cùng của sinh mệnh để khóc lóc kể lể.
“Mẹ biết lỗi rồi! Cả nhà ta đều biết lỗi rồi!”
“Trước đây là bọn ta có lỗi với con! Bọn ta đúng là đồ chó lợn!”
“Xin con nể tình vợ chồng một trận với Văn Bân, kéo chúng ta một tay với!”
“Chỉ cần con… chỉ cần con chịu viết một lá đơn bãi nại, luật sư bảo, Văn Bân sẽ có cơ hội được giảm án!”
“Mẹ cầu xin con đấy, Tô Vân! Mẹ quỳ lạy con! Mẹ dập đầu với con!”
Từ đầu dây bên kia, truyền đến tiếng “bịch bịch bịch” rầu rĩ.
Là tiếng dập đầu thật sự.
Trên mặt Tô Vân, không có bất kỳ biểu cảm nào.
Trái tim cô, phẳng lặng như một hồ nước đọng.
Cô cầm điện thoại lên, nói thẳng vào mic, ba chữ thật rõ ràng và chậm rãi.
“Dựa vào đâu?”
Tiếng khóc bên kia điện thoại, im bặt.
***
**10 Lời hồi đáp lạnh lùng**
Đầu dây bên kia, vì ba chữ này mà chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Dường như đến cả tiếng rè rè của dòng điện cũng biến mất.
Leo nghiêng đầu, dùng đôi mắt xanh thẳm quan tâm nhìn tôi.