Chương 12 - Giọng Nói Từ Trong Bụng
Nhưng hạt lạc này mồm mép tép nhảy đến phát sợ, bốn năm tiếng tỉnh táo mỗi ngày, nó hầu như toàn lải nhải buôn chuyện với tôi.
Nội dung bao gồm nhưng không giới hạn: tin đồn của nhà họ Tần, những chiêu trò lặt vặt của Thẩm Y, tiếng bước chân chậm lại mỗi khi Tần Lệ đi ngang qua cửa phòng tôi, việc chú Triệu lén thêm phần canh gà cho tôi, chiếc két sắt ẩn sau bức tranh gia đình treo trong phòng làm việc của bà nội giấu thứ gì — v.v.
“Két sắt ẩn?” [Đúng vậy! Trong phòng làm việc của lão thái thái treo bức ảnh chụp chung của nhà họ Tần, đằng sau bức ảnh đó có một cái két sắt nhỏ có khóa vân tay. Con không cảm nhận được bên trong cụ thể là thứ gì, nhưng món đồ đó quan trọng lắm, lần nào lão thái thái xem xong cũng thở dài.]
Tôi ghi nhận thông tin này lại.
Ngày thứ mười hai.
Bữa tiệc từ thiện thường niên của tập đoàn Tần thị, được tổ chức tại hội trường tầng cao nhất của Tòa nhà Tần thị ở khu CBD.
Bà nội đích danh chỉ định tôi tham gia.
“Cô đã là người của nhà họ Tần rồi,” giọng bà cụ khi nói điều này không thể chối từ, “Cũng nên lộ diện rồi.”
Tôi không có bộ lễ phục nào phù hợp — những bộ đồ trước đây đều là kiểu “thế thân”, mặc ra ngoài chẳng khác nào giương biển báo với cả thế giới: “Tôi là hàng thay thế của Thẩm Y.”
Bà nội nhờ ba thợ may đến tận nhà, lấy số đo và hoàn thành một chiếc sườn xám cách tân màu xanh lá đậm bằng lụa satin chỉ trong một ngày. Vòng eo được ôm gọn dưới ngực, che đi phần bụng dưới hơi nhô lên, cổ áo dùng nút ẩn, điểm thêm một viên ngọc lục bảo ở cổ.
“Cháu mặc màu này đẹp,” bà cụ đứng cạnh xem thợ may sửa mũi kim cuối cùng, “Trước đây toàn bắt cháu mặc màu trắng, nhìn cứ như kẻ mất hồn.”
Lúc bà nói từ “trước đây”, ánh mắt bà thoáng tối lại.
Tôi hiểu ý bà — trước đây bắt tôi mặc màu trắng, là để bắt chước Thẩm Y. Bà cụ biết rõ điều này, nhưng trước đây bà không bận tâm. Bây giờ bà đã để tâm. Bởi vì trong bụng tôi đang mang đứa chắt nội của bà.
Tối hôm diễn ra buổi tiệc từ thiện, Thẩm Y cũng đến.
Cô ta mặc một chiếc váy dài trễ vai màu trắng, tóc búi kiểu Pháp, hoa tai là mẫu kinh điển của Tiffany, xương đòn thon thả, đứng giữa đám đông như một vệt sáng tỏa rạng.
Tôi đứng cạnh cô ta, màu sườn xám xanh đậm càng tôn lên làn da trắng muốt, nhưng xét về khí chất… thật lòng mà nói, tôi không bằng cô ta.
Cô ta trong những dịp này như cá gặp nước. Trò chuyện thân mật với đối tác của nhà họ Tần, trao đổi WeChat với các tiểu thư danh giá, mỉm cười chụp ảnh với phóng viên — từng cử chỉ đều tính toán chuẩn xác đến từng milimét, giống hệt cỗ máy xã giao cao cấp.
Còn tôi chỉ biết bưng ly soda không đường, đứng im ở góc quan sát mọi người.
Nhãi con không hài lòng: [Mẹ! Sao mẹ cứ đứng đơ ra như cột điện thế kia! Đi đi! Giao lưu đi! Mẹ cũng là người của nhà họ Tần rồi, đừng làm mất mặt mẹ con mình chứ!]
“Mẹ không giỏi khoản này.” [Không giỏi thì học! Mẹ nhìn Thẩm Y kìa, cười giả tạo như hoa nhựa, nhưng bông hoa nhựa đó làm tinh tế ra phết! Mẹ không cần cười giả tạo thế, cứ làm chính mình thôi – lạnh lùng, sang chảnh, chất lừ! Vợ đại gia thì phải có khí chất của vợ đại gia!]
Tôi: “…”
“Mày bắt một thai phụ tỏ vẻ lạnh lùng kiêu sa á?” [Đó không gọi là lạnh lùng kiêu sa, mà là cao ngạo! Đó gọi là khí thế! Đó gọi là… Ơ, mẹ nhìn sang trái! Trái! Hướng mười giờ!]
Tôi ngoảnh đầu lại.
Ở hướng mười giờ, Thẩm Y đang nói chuyện với một người đàn ông. Người đàn ông đó ngoài bốn mươi, mặc vest phẳng phiu, tóc chải bóng lộn, trên ngón áp út tay phải đeo một chiếc nhẫn ruby rất to.
Tôi không biết ông ta. Nhưng nhãi con thì biết: [Gã đó họ Mạnh, tên Mạnh Tự Viễn, là ‘kim chủ’ – ơ không đúng, phải nói là đối tác cũ của Thẩm Y ở nước ngoài. Quan hệ giữa gã và Thẩm Y không đơn giản đâu. Mẹ để ý xem, ngôn ngữ cơ thể của Thẩm Y khi nói chuyện với ông ta thay đổi rồi kìa.]
Tôi nhìn kỹ lại. Quả thực đã thay đổi.
Thẩm Y khi giao tiếp với người khác luôn giữ khoảng cách tiêu chuẩn — trên bốn mươi centimet, không bao giờ vượt quá. Nhưng khi nói chuyện với Mạnh Tự Viễn, cơ thể cô ta hơi ngả về phía trước — biên độ cực nhỏ, nhưng đối với một người giỏi kiểm soát ngôn ngữ cơ thể, sự sai lệch này ngầm biểu hiện: Sự thân thiết. Thậm chí là ỷ lại.
“Họ có quan hệ gì?” [Hê hê, chuyện này dài lắm. Mẹ cứ ghi nhớ người này trước, sau này dùng tới. Tóm tắt lại thì là – tiền vé máy bay về nước, quần áo, túi xách, và cả căn hộ mà Thẩm Y đang ở bây giờ, đều do Mạnh Tự Viễn này chi tiền. Mẹ nghĩ xem, một người phụ nữ có người bao nuôi thì cớ gì lại quay về tìm Tần Tam gia?]
Bởi vì Tần Tam gia có nhiều tiền hơn.
Hơn nữa Tần Tam gia tuyệt tự — chết đi sẽ không có người thừa kế. Nếu cô ta gả cho Tần Lệ, đợi khi anh ta chết, cô ta với tư cách là vợ sẽ được thừa kế phần lớn di sản. Đến lúc đó lại chuyển tài sản cho Mạnh Tự Viễn, hai người chia nhau số tiền thiên văn này —
Một cuộc đi săn tài sản hoàn hảo.