Chương 9 - Giọng Nói Trong Bụng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Cái gì mà Châu Hộ Khương, Châu Mộ Tuệ chứ! Ông bố ngốc nghếch đúng là dở đặt tên mà! Nếu tên này bị gọi ra, sau này con biết sống sao trong nhà trẻ đây! Mẹ, mau quản bố đi!】

Tôi nhìn những cái tên vụng về nhưng chứa đầy yêu thương trong sổ, rồi lại nhìn Châu Nghiên đang bưng cháo bên cạnh, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.

Tôi lau nước mắt, cuối cùng không nhịn được, khẽ bật cười.

6

Ngày xuất viện, nắng rất đẹp.

Châu Nghiên đi làm thủ tục xuất viện và điều xe đến đón tôi, bảo tôi ngồi trên ghế dài ở sảnh bệnh viện đợi anh.

Nhưng anh vừa đi khỏi, một chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ đột ngột phanh gấp trước cửa bệnh viện.

Cửa xe kéo “xoạch” mở ra, mấy gã đàn ông cao to lưu manh lao vào, không nói không rằng giữ chặt tay tôi kéo ra ngoài.

“Thả tôi ra! Các người làm gì vậy?!”

Tôi hoảng sợ vùng vẫy, bàn tay siết chặt bảo vệ bụng.

“Kêu cái gì mà kêu! Yên phận chút!” Một giọng nói chua ngoa quen thuộc vang lên.

Ngay sau đó, mẹ chồng tôi, Vương Mai, người đã mất tích năm tháng, thò đầu ra khỏi xe. Hốc mắt bà ta trũng sâu, gương mặt đầy vẻ điên cuồng của một con bạc. Bà ta chỉ vào tôi, hét với mấy gã đàn ông:

“Nhanh lên! Đừng để người ta thấy! Hôm nay nhất định phải đăng ký kết hôn!”

Bên cạnh bà ta còn có một kẻ ngốc ăn mặc lòe loẹt, đang cắn ngón tay chảy nước dãi.

Tôi bị thô bạo nhét vào xe. Cửa xe “rầm” một tiếng đóng lại, chiếc xe phóng đi.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa Cục Dân chính quận.

Vương Mai và hai gã chủ nợ khỏe mạnh giữ chặt cánh tay tôi, cưỡng ép kéo tôi vào sảnh Cục Dân chính.

【Mẹ! Mau giãy ra! Đừng để họ đưa mẹ vào!】

Trong đầu tôi, giọng sữa của con trai lập tức hóa thành tiếng hét sợ hãi cực độ, chấn động đến mức màng nhĩ tôi đau nhói:

【Kiếp trước mẹ cũng ở đây, bị bà già Vương Mai ác độc và đám chủ nợ xô đẩy. Mẹ liều chết không chịu đăng ký kết hôn với tên ngốc kia, kết quả bị bọn họ đẩy ngã xuống bậc thang, tại chỗ băng huyết sảy thai, con cũng không giữ được! Mẹ, mau bảo vệ bụng!】

Ký ức đau khổ của kiếp trước chồng lên hiện thực, một luồng lạnh buốt từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu tôi.

Nhìn những bậc thang xi măng cao trước mắt, lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi lạnh.

Vì trả món nợ cờ bạc mười mấy vạn tệ của mình, Vương Mai thật sự muốn ép chết một phụ nữ mang thai như tôi ở đây!

“Vương Mai, bà đùa cái gì vậy! Châu Nghiên còn sống! Anh ấy đang ở trung tâm điều dưỡng ngoại ô!”

Tôi vừa bám chặt cột đá bên cạnh, vừa nghiêm giọng hét lên.

“Phi! Đừng lấy thằng tàn phế đó ra dọa bà đây!”

Vương Mai nhổ một bãi, mặt mũi dữ tợn đi tới véo mạnh vào đùi tôi.

“Nó mất tích năm tháng, dù còn sống thì cũng là đồ bỏ đi! Tiền an cư sớm bị bà đây thua sạch rồi. Hôm nay mày không đăng ký kết hôn với con trai ông chủ Tiền để đổi sính lễ, bà đây sẽ chết ở đây cho mày xem!”

Hai gã đàn ông bên cạnh nhìn nhau, mất hết kiên nhẫn, nhấc chân đạp mạnh về phía tôi, định kéo tay tôi ra khỏi cột đá.

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt, cong người hết sức bảo vệ bụng.

Nhưng cơn đau tưởng tượng không hề ập đến.

“Rầm——!”

Kèm theo tiếng va chạm da thịt đinh tai nhức óc, hai gã đàn ông cao lớn vốn đang kéo tôi như diều đứt dây, kêu thảm bay ra ngoài, nặng nề đập vào cửa kính Cục Dân chính, làm kính vỡ đầy đất.

Một bóng dáng cao lớn như ma thần, mang theo sát khí ngập trời, ầm ầm chắn trước mặt tôi.

Là Châu Nghiên.

Áo khoác trên người anh không biết đã rơi ở đâu, chỉ còn một chiếc sơ mi mỏng, bên trên toàn là mồ hôi do chạy điên cuồng.

Đôi mắt đen của anh lúc này hoàn toàn đỏ ngầu, gân xanh trên thái dương và cổ nổi lên như sắp nổ tung.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy vị đội trưởng cứu hộ xuyên quốc gia luôn bình tĩnh, không lộ vui buồn này hoàn toàn mất lý trí trước mặt mọi người.

“Châu… Châu Nghiên?!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)