Chương 6 - Giọng Nói Trong Bụng
Tần Dự choàng tay qua vai tôi: “Đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ bảo vệ em và con thật tốt.”
Những ngày tiếp theo, chúng tôi tăng cường an ninh trong nhà, lắp thêm nhiều camera giám sát.
Tần Dự thậm chí còn thuê một vệ sĩ tạm thời, đề phòng bất trắc.
Nhưng tôi không ngờ, sự trả thù của Phương Tiểu Nhã lại đến nhanh và trực diện như vậy.
Chiều hôm đó, tôi một mình đi bệnh viện khám thai.
Ban đầu Tần Dự định đi cùng, nhưng công ty có cuộc họp quan trọng nên không thể rời đi.
Mẹ chồng thì đang cùng bố chồng làm hóa trị.
“Chỉ một tiếng thôi, kiểm tra xong là về ngay.”
Tôi trấn an mẹ chồng đang lo lắng, “Ban ngày ban mặt, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
Thế nhưng, khi tôi từ bệnh viện đi ra, tiến về bãi đỗ xe thì…
Một chiếc sedan màu đen bất ngờ tăng tốc lao thẳng về phía tôi.
Tôi nhận ra người ngồi ở ghế lái.
Là Phương Tiểu Nhã!
Thời gian như chậm lại.
Tôi nhìn thấy gương mặt méo mó của cô ta, đôi mắt tràn ngập thù hận.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người đột ngột lao ra từ bên cạnh, mạnh mẽ đẩy tôi sang một bên.
Tôi ngã xuống đất, cảm thấy một cơn đau nhẹ, nhưng nhanh chóng được người khác đỡ dậy.
“Thưa bà, bà không sao chứ?”
Là vệ sĩ mới của nhà tôi – Tiểu Lý.
Chiếc xe màu đen sau khi đâm vào hàng rào ven đường thì dừng lại.
Phương Tiểu Nhã bò ra khỏi xe, trán chảy máu, nhưng dường như không quá nghiêm trọng.
Khi nhìn thấy tôi vẫn bình an vô sự, cô ta bỗng hét lên một tiếng chói tai:
“Không! Bụng tôi!”
Dòng máu đỏ tươi chảy ra giữa hai chân cô ta, loang thành một vũng đỏ rợn người trên mặt đất.
Những người xung quanh nhanh chóng vây lại, có người gọi 120 và 110.
Tôi ngây người nhìn Phương Tiểu Nhã đau đớn cuộn tròn trên đất, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp.
Xe cứu thương và xe cảnh sát gần như đến cùng lúc.
Khi được đặt lên cáng, Phương Tiểu Nhã vẫn lẩm bẩm:
“Con tôi… con tôi mất rồi…”
Cảnh sát hỏi han tình hình rồi đưa Phương Tiểu Nhã đi.
Tiểu Lý vì cứu tôi nên bị trầy xước cánh tay, nhưng không đáng ngại.
“Cảm ơn cậu, Tiểu Lý.” Tôi chân thành nói lời cảm ơn.
“Đó là công việc của tôi.” Tiểu Lý ngượng ngùng cười,
“Nhưng thưa bà, bà thật sự không sao chứ? Có cần quay lại bệnh viện kiểm tra không?”
Lúc này tôi mới nhớ tới đứa bé trong bụng, vội vàng sờ lên bụng mình.
Không có cảm giác đau, nhưng để an toàn, tôi vẫn quay lại bệnh viện kiểm tra.
Bác sĩ nói với tôi rằng thai nhi hoàn toàn bình thường, chỉ là tôi bị hoảng sợ, cần nghỉ ngơi thật tốt.
Khi về đến nhà, Tần Dự và bố mẹ chồng đã biết chuyện xảy ra, lo lắng đứng chờ ở cửa.
Thấy tôi bình an vô sự, mẹ chồng ôm chặt lấy tôi, khóc không thành tiếng. “Tất cả là lỗi của mẹ, mẹ không nên để con đi một mình…”
“Mẹ à, không phải lỗi của mẹ đâu.” Tôi an ủi bà, “Hơn nữa, may mà có Tiểu Lý, con và em bé đều không sao cả.”
Tần Dự siết chặt tay tôi, ánh mắt đầy nỗi sợ còn sót lại: “Từ hôm nay trở đi, em đi đâu anh cũng sẽ đi cùng. Dù công việc có quan trọng thế nào cũng không bằng em và con.”
Tối hôm đó, chúng tôi nhận được điện thoại từ cảnh sát.