Chương 4 - Giới Hạn Của Anh Là Gì
Anh chạy quanh nhà như một con ruồi mất đầu.
Cuối cùng dừng lại trước bàn ăn trong phòng khách.
Trên đó có một túi hồ sơ bằng giấy kraft.
Chính là tập tài liệu sáng nay ở tòa án bị nước thấm ướt một góc.
Tay Phó Cảnh Thâm không thể kiểm soát mà run lên.
Anh bước tới, rút tài liệu ra.
Khoảnh khắc nhìn rõ mấy chữ lớn trên bìa, sắc mặt anh lập tức thay đổi, hơi thở gần như ngừng lại.
Thỏa thuận ly hôn.
Anh lật đến trang cuối.
Trên đó là chữ ký mà sáng nay anh thậm chí không thèm nhìn đã ký xuống.
“Không… không thể nào.”
Hai mắt Phó Cảnh Thâm đỏ ngầu.
Anh nhìn chằm chằm vào chữ ký ấy như muốn nhìn thủng cả tờ giấy.
Đúng lúc này, anh chú ý đến chiếc máy ghi âm bị tập tài liệu đè lên.
Đèn đỏ trên đó đang nhấp nháy chói mắt.
Phó Cảnh Thâm cầm nó lên, run rẩy ấn nút phát.
Trong căn phòng trống trải lập tức vang lên giọng nói nũng nịu của Tô Niệm.
“Hôm đó ống nước nhà em đột nhiên vỡ. Từ nhỏ em đã sợ bóng tối.”
“Em cuống quá nên gọi cho đàn anh. Không ngờ anh ấy lập tức tắt điện thoại, lái xe suốt đêm đến ở bên em cả đêm.”
“Haiz, ai bảo cứ mỗi lần em khóc là đàn anh lại mềm lòng chứ? Anh ấy ấy à, không chịu nổi việc em phải chịu dù chỉ một chút ấm ức…”
Sắc máu trên mặt Phó Cảnh Thâm biến mất sạch sẽ ngay khi nghe đoạn ghi âm.
Anh trợn trừng mắt.
Trong đầu như có một tiếng “ầm” nổ tung.
Ống nước vỡ?
Sợ bóng tối?
Tối hôm ấy, Tô Niệm khóc thảm thiết trong điện thoại.
Anh tưởng cô ta đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng nên mới bất chấp tất cả, tắt máy rồi lao đến.
Hóa ra…
Chỉ vì cô ta sợ bóng tối?
Vì một lý do hoang đường như vậy, anh đã bỏ mặc bố tôi.
Phụ bạc trách nhiệm của một người con rể tương lai.
Thậm chí còn mang cái gọi là “giới hạn nghề nghiệp” ra để tô vẽ cho sự lạnh lùng của mình.
Nỗi hoảng loạn và hối hận khổng lồ bắt đầu nuốt chửng lý trí của anh.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều chí mạng nhất.
Nửa sau của đoạn ghi âm là một cuộc gọi mà tôi đã thu lại được.
Giọng Tô Niệm trở nên sắc bén và đắc ý.
“Sợ bóng tối à? Tôi giả đấy. Ống nước cũng là tôi cố ý làm hỏng. Tôi chỉ không muốn anh ta đi giúp nhà Giản Ninh kiện tụng thôi.”
“Cô không biết đâu, Phó Cảnh Thâm là tên ngốc. Chỉ cần tôi nặn vài giọt nước mắt, giả vờ đáng thương, đến mạng của bố vợ anh ta anh ta cũng mặc kệ.”
“Con nhỏ khởi nghiệp kia là cái thá gì? Lỗ hổng trong hợp đồng chính là cái bẫy tôi cố tình đào.”
“Phó Cảnh Thâm chẳng phải vẫn ngoan ngoãn giúp tôi biến đen thành trắng sao? Anh ta chính là tên ngốc bị tôi xoay như chong chóng!”
Chiếc máy ghi âm trong tay Phó Cảnh Thâm rơi mạnh xuống sàn.
Anh loạng choạng lùi lại hai bước.
Đầu gối mềm nhũn, quỳ thẳng xuống nền nhà lạnh lẽo.
Lý trí mà anh luôn tự hào.
Sự công chính không vị thân mà anh luôn rêu rao.
Cô “em khóa dưới yếu đuối” mà anh liều mạng bảo vệ.
Trong khoảnh khắc này, tất cả đều biến thành một trò cười xấu xí đến cực điểm.
Anh luôn cho rằng mình là hiện thân của chính nghĩa.
Nhưng thực tế, anh chỉ là một tên ngu bị một người phụ nữ đầy tâm cơ dùng vài giọt nước mắt giả tạo xoay như chong chóng.
Anh đột ngột bò dậy khỏi sàn nhà, phát điên lao ra khỏi cửa.
Anh nhảy lên xe, vượt liên tiếp bốn đèn đỏ, điên cuồng lao về phía sân bay.
Bảy giờ rưỡi tối, sảnh sân bay quốc tế đông nghịt người.
Chỉ còn nửa tiếng nữa là chuyến bay của tôi đến New York cất cánh.
Lục Nghiễn đẩy xe hành lý giúp tôi, chúng tôi đang chuẩn bị đi vào khu kiểm tra an ninh.
“Ninh Ninh!”
Một tiếng hét khàn đặc gần như vỡ giọng đột nhiên truyền đến từ phía sau.
Tôi quay đầu lại.
Thấy Phó Cảnh Thâm toàn thân ướt sũng, điên cuồng chạy xuyên qua đám đông về phía tôi.
Anh túm chặt tay kéo vali của tôi.
Tôi nhìn người đàn ông thảm hại trước mắt.
Trong mắt không có chút dao động nào.