Chương 19 - Giếng Nước Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tiểu Trương sững người.

Tất cả những ai còn tỉnh táo đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Về phía cậu thiếu niên nhếch nhác, đầy bùn đất vừa đột ngột xông vào này.

Khuôn mặt khổng lồ trên không trung dường như đã cạn kiệt kiên nhẫn. Nó không bày trò ảo ảnh nữa. Toàn bộ cơ thể nó – khối sương mù đen đặc khổng lồ ấy – bắt đầu co rút ngược vào trong. Tất thảy bóng tối ngưng tụ lại thành một điểm. Một điểm đen sâu thẳm hơn cả màn đêm, tinh khiết hơn cả hư không.

Một luồng năng lượng đủ sức hủy diệt vạn vật đang thai nghén trong điểm đen đó.

Tôi biết, đây là đòn tấn công cuối cùng, cũng là đòn mạnh nhất của nó.

Và Đinh Trấn Hồn trong tay tôi cũng đã đến thời khắc cô đặc cuối cùng.

Tôi cởi phăng áo khoác, quấn thật dày quanh bàn tay phải nguyên vẹn. Nhìn vào ngọn lửa màu vàng, trong đó, một cây đinh dài chừng ba tấc, lấp lánh thứ ánh sáng vàng sẫm đang lơ lửng tĩnh lặng. Trên thân đinh khắc chi chít những họa tiết hình rắn đảo ngược, sống động như thật. Tôi có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh dời non lấp biển ẩn chứa bên trong nó.

Thành công rồi.

Tôi với tay về phía nó.

Đúng lúc đó, điểm đen bị nén đến cực hạn kia bùng nổ.

Một luồng sáng đen tuyền xé toạc không gian, lao vút về phía tôi.

20

Khoảnh khắc tia sáng đen tuyền đó bắn ra, thời gian như chậm lại.

Tôi có thể nhìn thấy những gợn sóng xé rách không khí. Tôi có thể thấy vẻ mặt kinh hoàng đóng băng trên khuôn mặt những người xung quanh. Tôi thậm chí còn thấy từng sợi lông măng run rẩy trên cánh tay đang vươn vào ngọn lửa của mình.

Tôi không né. Tôi cũng chẳng thể né nổi. Ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi là phải nắm được chiếc đinh đó trước khi bị tia sáng đen kia nuốt chửng.

Và tôi đã bắt được nó.

Dù cách lớp áo dày cộp, một sức nóng khủng khiếp không lời nào tả xiết tức thì xuyên thủng mọi thứ. Tay phải tôi như bị ném vào lò luyện thép. Da thịt bốc cháy tức khắc, than hóa hoàn toàn. Cơn đau tột độ như sóng thần nhấn chìm mọi giác quan của tôi.

Nhưng tôi không buông tay. Tôi siết chặt lấy nó trong lòng bàn tay. Y như cách tôi đang nắm lấy vận mệnh của chính mình.

“Bùm!”

Một tiếng nổ rền vang. Nhưng tia sáng đen đó không hề bắn trúng tôi.

Khi nó chỉ còn cách tôi chưa đầy một mét, một bóng người đã lao ra chắn trước mặt tôi. Là vị lãnh đạo đeo kính. Ông dang rộng hai tay, dùng tấm thân gầy gò của mình tạo thành bức tường máu thịt che chở cho tôi.

Tia sáng đen xuyên thủng lồng ngực ông. Không có giọt máu nào tuôn ra. Cơ thể ông như một bức tượng cát bị phong hóa, bắt đầu tan biến từng tấc một từ vết thương. Biến thành những hạt bụi nhỏ nhoi nhất.

Trên gương mặt ông không có sự đau đớn. Ông chỉ ngoái đầu lại, nhìn tôi bằng một ánh mắt thật sâu. Trong ánh mắt đó có sự thanh thản, có sự kỳ vọng, và có cả một sự… phó thác.

“Phong ấn nó lại.”

Ông dùng khẩu hình miệng nói ba chữ cuối cùng với tôi.

Rồi toàn bộ cơ thể ông tan biến vào không khí. Cùng với tia sáng hủy diệt kia quy về hư vô.

Não tôi trống rỗng. Tôi thậm chí còn không kịp suy nghĩ tại sao ông ấy lại làm như vậy.

Bởi lẽ khuôn mặt khổng lồ giữa không trung, sau khi giáng đòn chí mạng kia, đã trở nên mờ ảo đi rất nhiều. Nó cũng phải trả một cái giá cực đắt. Nó cần thời gian để ngưng tụ lại sức mạnh.

Và đó, chính là khoảng thời gian duy nhất của tôi.

Tôi siết chặt chiếc Đinh Trấn Hồn bỏng rẫy. Tôi chẳng còn cảm nhận được sự tồn tại của cánh tay phải nữa. Chỗ đó chỉ còn trơ lại khúc xương cháy đen, bốc khói xanh.

Tôi lảo đảo bò dậy từ mặt đất, lao về phía cái hố đen khổng lồ. Lao về phía lối vào được gọi là “Địa Môn”.

Vô số những xúc tu đen ngòm lại cuộn trào từ dưới đất lên. Chúng điên cuồng và chi chít hơn trước. Hệt như một khu rừng đen cản đường tôi.

“Bắn!”

Giọng Tiểu Trương rền rĩ như tiếng cuốc kêu máu. Mắt đỏ ngầu, anh ta giương súng, quét đạn điên cuồng vào đám xúc tu đen ngòm. Những binh sĩ còn sống sót cũng lồm cồm bò dậy. Họ chĩa vũ khí xả hàng tràng đạn đầy phẫn nộ vào khu rừng tăm tối đó.

Đạn bay vào những xúc tu chỉ tạo ra vài gợn sóng nhỏ. Căn bản không thể làm chúng suy chuyển. Nhưng chừng đó đã đủ để câu giờ cho tôi, tạo ra kẽ hở sống còn.

Tôi lách qua màn mưa đạn, lao thẳng đến miệng hố đen. Cúi đầu nhìn xuống vực xoáy tăm tối sâu thẳm đang từ từ quay cuồng. Tôi mường tượng ra vô số khuôn mặt đau khổ vặn vẹo. Nghe văng vẳng tiếng vạn quỷ than khóc từ nơi sâu nhất của địa ngục.

Đây chính là… phía bên kia của cánh cửa.

Tôi giương cánh tay phải lên. Nắm chặt trong đống xương vụn cháy đen đó là chiếc Đinh Trấn Hồn.

Sổ tay viết: Tử địa, cũng là Sinh Môn. Muốn phong ấn cửa này, phải lấy sinh hồn làm vật tế.

Hóa ra, “cửu tử nhất sinh” mang ý nghĩa chân thực là như vậy. Hóa ra, người rèn đinh, chính là vật hiến tế cuối cùng.

Tôi cười. Cười đến mức nước mắt tuôn rơi.

Tôi lấy hết sức bình sinh, gào thét về phía vực thẳm vô tận:

“VỀ NHÀ THÔI!”

Bằng toàn bộ sinh lực cuối cùng, tôi vung mạnh chiếc Đinh Trấn Hồn cùng với cánh tay phải đã cháy rụi, cắm phập xuống lớp đất dưới chân.

Cắm phập vào mảnh đất “tử địa” ở góc Tây Nam sân nhà tôi.

Không một tiếng động.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)