Chương 17 - Giếng Nước Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đó là nơi duy nhất có thể rèn, cũng là nơi duy nhất có thể thi triển Đinh Trấn Hồn. Sổ tay ghi chép rằng, Đinh Trấn Hồn phải được rèn ngay trong phạm vi ảnh hưởng của “Địa Môn” thì mới hấp thu đủ “địa khí” cần thiết để phong ấn. Đồng thời, nó phải được đóng xuống giếng vào đúng lúc dương khí thịnh nhất – chính ngọ.

Đây quả thực là một nhiệm vụ bất khả thi.

Tôi phục kích ở đó, nằm bất động trên sườn đồi như một hòn đá. Tôi quan sát lộ trình tuần tra, giờ đổi gác và những điểm yếu trong phòng tuyến của họ. Tôi nhận ra mọi sự phòng thủ đều tập trung ở dưới mặt đất. Họ không ngờ rằng sẽ có người từ trên núi đi xuống. Vách đá dựng đứng phía sau ngôi làng chính là điểm mù phòng ngự duy nhất.

Tôi lập ra một kế hoạch táo bạo. Tôi sẽ đu dây từ vách đá xuống thẳng trung tâm của ngôi làng. Đó là cơ hội duy nhất, cũng là cơ hội nguy hiểm nhất của tôi.

Tôi mất một ngày để tết một sợi dây thừng đủ dài bằng mớ dây leo chặt trên núi. Tôi tiếp tục chờ đợi. Chờ đợi một thời cơ thích hợp. Giống hệt cái đêm tôi trốn thoát. Tôi đang chờ một cơn mưa lớn.

Và ông trời dường như đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.

Đêm thứ ba, mây đen che khuất mặt trăng. Gió giật đùng đùng, sấm chớp rền vang. Mưa trút xuống như trút nước.

Cơ hội đến rồi.

Tôi cố định một đầu dây vào một thân thông già. Đầu còn lại ném thẳng xuống vách núi đen ngòm. Tôi gói ghém bảy loại kim loại, gỗ đào sét đánh và chiếc gương đồng cẩn thận rồi buộc chặt sau lưng. Khẩu súng lạnh ngắt giắt bên hông.

Hít một hơi thật sâu, tôi nắm lấy đoạn dây leo trơn tuột rồi thả mình xuống khỏi rìa vách đá.

Quá trình tụt xuống vách đá kinh hoàng hơn tôi tưởng. Cuồng phong thổi bạt thân hình tôi đong đưa liên hồi giữa không trung. Nước mưa lạnh buốt quất vào mặt khiến tôi không mở nổi mắt. Đã mấy lần tay tôi suýt trượt. Nhưng tôi nghiến chặt răng. Trong đầu tôi giờ chỉ có khuôn mặt không ngũ quan của bố và những giọt nước mắt câm lặng của mẹ.

Cuối cùng tôi cũng chạm đất. Đây là sân phơi thóc của làng, cách sân nhà tôi chưa đến hai trăm mét. Mưa to và bóng đêm là tấm bình phong che chắn hoàn hảo nhất. Tôi như bóng ma men theo chân tường, lân la lại gần tòa kiến trúc màu trắng khổng lồ ấy.

Tôi có thể cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương đang rỉ ra từ bên trong kiến trúc đó. Đó là thứ năng lượng tà ác thuần túy. Chiếc gương đồng trước ngực nóng rực như cục sắt nung. Càng đến gần, áp lực từ luồng năng lượng ấy càng khủng khiếp. Tôi thậm chí còn nghe thấy những tiếng thì thầm li ti như vô số người đang nói nhỏ. Những âm thanh đó vang vọng trực tiếp trong não tôi. Chúng mê hoặc tôi, dọa dẫm tôi. Xui khiến tôi từ bỏ, bảo tôi đi về nhà. Bảo tôi rằng mọi nỗ lực của tôi đều là vô vọng.

Tôi cố giữ vững tâm trí. Tôi biết đây là đòn tấn công tinh thần của thứ đó.

Cuối cùng tôi cũng sờ được vào bức tường của kiến trúc trắng. Nó làm bằng chất liệu tựa như vải bạt, nhưng cực kỳ bền dai. Bằng con dao gọt hoa quả, tôi phải khó nhọc lắm mới rạch được một khe hở vừa đủ người chui lọt ở sát mép chân tường.

Tôi luồn vào trong.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tôi ngạt thở tức thì. Nơi này chẳng phải phòng nghiên cứu gì sất. Trông nó giống hệt một buổi tế lễ thì đúng hơn.

Sân nhà tôi đã bị đào xới thành một cái hố sâu hoắm khổng lồ. Cái giếng nằm ngay chính giữa cái hố đó. Nhưng nó không còn là cái giếng nữa. Miệng giếng đã phình to gấp cả chục lần, biến thành một cái hố đen khổng lồ đường kính hơn năm mét, sâu hun hút không thấy đáy. Một khối sương đen đặc quánh như mực đang cuộn trào xoáy tít quanh miệng hố. Cái mùi mục nát pha lẫn nhang trầm xộc lên nồng nặc muốn nôn.

Xung quanh cái hố đen ngòm ấy, đủ loại máy móc tinh vi chớp nháy đèn báo hiệu. Hàng chục chuyên viên mặc đồ bảo hộ trắng toát đang căng mắt nhìn màn hình, run rẩy ghi chép dữ liệu. Gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự khiếp đảm tột độ.

Tiểu Trương và vị lãnh đạo đeo kính đứng trên đài quan sát cách miệng hố không xa. Ánh mắt họ nhìn xuống cái hố đen đầy vẻ bất lực và tuyệt vọng.

Tôi nấp sau một dãy thiết bị, tim đập thình thịch. Tôi chỉ cách mục tiêu không đầy hai mươi mét. Nhưng hai mươi mét này lại dài như khe nứt của vực sâu. Xung quanh toàn là lính gác súng ống đầy mình. Họ đảo mắt cảnh giác tứ phía, không một biến động nhỏ nào thoát khỏi mắt họ.

Tôi phải làm sao đây?

Giữa lúc tôi đang bế tắc, biến cố đột ngột xảy ra.

Khối sương đen xoáy tít trong hố đen bỗng co rúm lại. Rồi như một trái tim, nó đập mạnh lên liên hồi.

“Bùm!”

Một tiếng nổ trầm đục rền vang từ sâu dưới lòng đất. Cả không gian rung chuyển dữ dội. Toàn bộ máy móc đồng loạt rú lên những hồi còi báo động xé tai, màn hình trắng xóa một mảng. Đám chuyên viên nghiên cứu gào thét kinh hoàng.

“Phản ứng năng lượng tăng vọt!”

“Cấu trúc không gian đang vặn xoắn bất ổn định!”

“Cảnh báo! Cảnh báo! Phong ấn vô hiệu lực!!”

Vị lãnh đạo đeo kính gào thét khản cổ vào bộ đàm: “Không cản nổi nữa! Nó sắp thoát ra rồi!”

Lời ông ta vừa dứt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)