Chương 8 - Giấy Xin Nghỉ Phép Của Tiên Nhân
20
Rất nhanh, tìm được một nơi trông như sắp sập đến nơi, treo cái bảng làm từ da thú mục nát, vẽ hình cái giường méo xẹo.
“Một phòng, một đêm, mười ma tệ.” – Chủ quán là bà lão ma quái, rụng vài cái răng, nói còn gió lọt vào miệng.
Ta và sư tỷ nhìn nhau.
Ma tệ?? Bọn ta có đâu??
Ta đành thử:
“Bà ơi… tụi con từ quê lên, không có ma tệ, đổi bằng… thứ khác được không ạ?”
“Có cái gì?” – Mắt bà lão nheo lại.
Ta rút ra một nhánh nguyệt quang thảo.
Mắt bà ta sáng lên, chộp lấy ngay, cười toe toét:
“Được! Ở ba đêm!”
Hôm sau.
Sư tỷ đi đến tửu quán để dò tin.
Ta lang thang khắp chợ, tìm người hỏi chuyện.
Ta ngồi xổm trước quầy hàng phụ kiện xương của một bà lão khác:
“Bà ơi, ở đây sao thế ạ? Tụi con từ làng chạy đói lên, mà thấy chỗ này cũng…”
Bà ta chẳng ngẩng mặt.
Ta tiện tay cầm một chiếc trâm xương nhìn ngắm.
“Cái này đổi được không?” – Ta chìa một nhánh nguyệt quang thảo.
Bà cụ đổi mặt nhanh hơn lật bánh tráng, thu thảo về rồi nói nhỏ như rỉ tai:
“Ngươi không phải dân bản địa nhỉ? Hèn chi không biết…
Thời thế sắp đổi rồi!”
“Nghĩa là sao?”
“Ma Tôn đại nhân… nghe nói tẩu hỏa nhập ma, giờ trốn trong Ma Trì không chịu lộ mặt.
Mấy tên ma tướng thì tranh quyền đoạt vị, đánh nhau loạn xạ.
Tụi nhỏ như bọn ta thì khổ lắm…”
Ta ngẩn người:
“Ma Trì? Không phải nơi… ấp trứng à? Ổ trứng tập thể ấy?”
“Ai biết! Giờ Ma Trì bị phong ấn, ma con mới không nở ra được.
Cứ thế này, ma tộc sắp tuyệt chủng mất thôi!”
Ta thấy hỏi gì thêm cũng vô ích, đành quay về nhà trọ.
Sư tỷ cũng đã về.
“Có tin gì không?” – Ta hỏi.
“Ma giới giờ chia làm ba phe.” – Sư tỷ nói –
“Một phe muốn lật đổ Ma Tôn, một phe muốn đánh ra ngoài chiếm đất Tiên giới, còn một phe thì đang chờ xem động tĩnh.”
Ta nhớ đến đám ma tu tấn công Thanh Huyền Tông:
“Vậy bọn tấn công chúng ta, là phe muốn đánh ra ngoài?”
“Chắc chắn rồi.” – Sư tỷ gật đầu – “Bọn chúng muốn sang Tiên giới sống.”
“Trời đất… đúng là mơ cao ghê.”
“Giờ ta phải kiếm thêm tin, tới Ma Đô thôi.”
21
Vài ngày sau, bọn ta lần mò tới Ma Đô.
Nơi này đúng là xịn hơn đống ổ chuột trước nhiều, có cả phố xá, quán ăn, chợ đêm…
Bọn ta tìm một quán ăn đông khách nhất, vừa ăn vừa nghe ngóng.
Món ăn được bưng ra là một… đống bột đen nhem nhớp, mùi vị miễn bàn.
Nhưng quen rồi. Ma giới mà, có gì ăn là may lắm rồi.
Ăn được nửa bữa, nghe lỏm được cuộc trò chuyện ở bàn bên:
“Nghe chưa? Gần đây có mấy tên Tiên giới lẻn vào đấy!”
“Thật hả?”
“Thật chứ sao không! Bị lộ ở Hắc Phong Lĩnh, giờ bị truy sát rồi!”
“Ma Tôn còn ra lệnh – bắt sống được, thưởng mười nghìn ma tệ!”
Ta và sư tỷ liếc nhau – ánh mắt lập tức nghiêm túc.
Hắc Phong Lĩnh – ở phía tây Ma Đô, cách chừng 30 dặm.
Bọn ta lập tức lên đường.
Đến nơi thì thấy ngay một màn truy sát kịch liệt.
Hơn mười ma tộc vây đánh ba người.
Ba người kia đứng quay lưng tựa vào nhau, trên người đầy thương tích, nhưng vẫn cố cầm cự.
Ta nhìn rõ một người… há hốc mồm.
Một tên đầu trọc, mặc tăng bào rách nát, nhưng khí chất siêu trần, đang bị vây mà mặt vẫn bình tĩnh.
“Vô Trần?” – sư tỷ bật thốt.
“Muội trốn đi!” – sư tỷ nhắc, rồi nhanh như cắt luồn qua mép đá, tiếp cận từ bên hông.
Ta thì co người rúc sau một tảng đá.
Sư tỷ tung một kiếm ép lui hai tên ma, che chắn trước ba người kia.
Đúng là Kiếm Phong đại sư tỷ, bị áp chế linh lực vẫn múa kiếm như thần.
“Lại thêm một đứa tới chịu chết à?!
Tốt! Bắt hết một mẻ!”
Tên thủ lĩnh là Ngưu đầu ma, vác rìu to như bàn cửa.
Lại có ba tên nữa xông lên.
Sư tỷ một mình chọi năm, cố gắng cầm chân.
Bên kia, Phật tử Vô Trần đi cùng hai người:
Một tên công tử áo gấm,
Một đạo sĩ miệng lẩm bẩm không ngừng.
Công tử rút quạt xếp ra phẩy, gió lớn cuốn bay một ma tu.
Đạo sĩ thì la:
“Mấy đứa ma con này vô đạo đức! Có giỏi solo với ta coi!
Á á á! Áo đạo mới mua đó!”
Bên ta bị áp chế, đánh rất chật vật.
Ta ở sau đá, lòng như lửa đốt.
Làm sao giờ?!
À đúng rồi – giấy xin nghỉ!!
Ta rút bút viết vèo vèo:
【Lý do: Mẫu thân sắp sinh, cần lập tức về quê chăm sóc.
Đề nghị: Chuẩn nghỉ rời khỏi chiến trường.】
Viết xong, ta nhắm chuẩn lúc sư tỷ ra chiêu, ném giấy vào… mặt Ngưu đầu ma.
Hắn ngớ người, lột giấy ra đọc.
Cả người cứng đờ.
“M-mẹ ta sắp sinh??” – hắn lẩm bẩm, rồi quát to –
“Anh em! Rút lui! Mẹ ta sắp sinh rồi!!”
Cả bọn: “???”
“Đại ca, mẹ huynh chết 300 năm rồi mà?”
“Câm mồm!” – Mắt Ngưu ma long lên –
“Mẹ! Con về đây!! Mẹ chờ con nha!!”
Hắn quay đầu bỏ chạy, nhanh như chớp.
Đám thuộc hạ nhìn nhau như bị sét đánh, rồi cũng chạy theo.
“Đại ca chờ với!
Mình có nên… gửi quà mừng không?”
Cả bọn ta: “……”
Nguy hiểm tạm thời được giải trừ.
Sư tỷ thu kiếm, quay sang hỏi:
“Vô Trần, sao huynh lại ở đây?”
Vô Trần hợp chưởng:
“A Di Đà Phật, nói ra dài lắm…”
22
Bọn ta tìm một cái hang núi kín đáo để ẩn thân nghỉ ngơi.
Sau khi băng bó sơ qua mọi người bắt đầu giới thiệu bản thân:
Vô Trần, Phật tử, thiên tài của Phật tông, năm trăm năm trước ngộ ra “lập địa thành Phật” dị linh căn – đúng chuẩn đắc đạo thành tiên, chánh khí lẫm liệt.
Công tử áo gấm tên Mộ Dung Hiên, là thiếu chủ của Vạn Bảo Các – thương hội lớn nhất tu giới. Chuẩn phú nhị đại chính hiệu.
Đạo sĩ lắm lời tên Lý Thanh Hư, đến từ Đạo môn – trình độ chưa rõ, nhưng mồm mép thì không thua ai.
“Bọn ta được các tông môn cử sang dò la chuyện Ma giới.”
Mộ Dung Hiên phe phẩy quạt, vừa nói vừa ngậm cười, “Mới vào chưa bao lâu thì bị phát hiện rượt sấp mặt.”
Lý Thanh Hư tiếp lời, “Nghe đồn Ma Tôn phát điên, phong ấn Ma Trì, rồi đem toàn bộ tiểu ma mới sinh luyện hóa để kéo dài mạng sống.”
“Cái gì cơ?!” – ta há hốc mồm –
“Luyện hóa… trẻ sơ sinh???”
“Tội ác tày trời.” – Sư tỷ Lăng Sương lạnh giọng.
“Cho nên… chúng ta phải ngăn hắn lại.” – Vô Trần nói.
“Nhưng Ma Trì có trận pháp cực mạnh, bọn ta không cách nào tiếp cận.”
“Trận gì vậy?” – ta hỏi.
“Không rõ.” – Mộ Dung Hiên thở dài, “Thử vài lần, bị bắn văng ra, tổn thất không ít pháp bảo.”
Mọi người im lặng.
Bỗng nhiên, Lý Thanh Hư liếc sang ta:
“Đúng rồi! Hồi nãy cái tên Ngưu Đầu Ma tự nhiên quay đầu bỏ chạy, là do muội ném cho hắn cái gì?”
Ánh mắt cả bọn đổ dồn về phía ta.
Ta gãi đầu:
“À… là năng lực linh căn của ta.”
Thế là ta đành kể lại chuyện “linh căn giấy xin nghỉ” từ đầu đến cuối.
Ba người kia nghe xong, nét mặt vô cùng đặc sắc:
Mộ Dung Hiên: “Có thể như vậy luôn hả?”
Lý Thanh Hư: “Cái này… tu chân giới chưa từng có!!”
Vô Trần: “A Di Đà Phật… vạn vật đều có nhân quả.”
Ta gãi đầu nói thêm:
“À… ta từng phá được ‘Vạn Ma Tru Tiên Đại Trận’, biết đâu trận pháp Ma Trì cũng… phá được?”
“Còn chờ gì nữa?!” – Mộ Dung Hiên bật dậy –
“Đi phá trận!”
“Khoan đã.” – Sư tỷ đè vai hắn xuống – “Ma Trì phòng vệ nghiêm ngặt.”
“Có thể nhờ Dạ Tẫn Thư đưa ta vào…” – Lý Thanh Hư nháy mắt đầy ám muội về phía Vô Trần.
“Dạ Tẫn Thư?” – ta hỏi, thấy tai Vô Trần… hình như hơi đỏ đỏ.
Lý Thanh Hư cười:
“Con gái của Ma Tôn.
Sau khi cha cô ta tẩu hỏa nhập ma, nàng dẫn một bộ phận ma tộc phản kháng.
Giờ là phe ta.”
Ta: !!!
Ma nữ x Phật tử?!?
CP này tui “đẩy thuyền” liền tay!!!