Chương 2 - Giấy Trắng Đánh Đổi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vụ án lạ Cao khảo lại đảo chiều: Lý Văn Văn dùng tên thật tố cáo Lâm Thâm gian lận.”

“Độc quyền: Lý Văn Văn rơi nước mắt kể lại trải nghiệm bị chép bài.”

“Sốc! Sự thật đằng sau hai bài thi giống hệt nhau.”

Ảnh minh họa đều là Lý Văn Văn ngồi trên sofa nhà mình, trước mặt đặt hộp khăn giấy, viền mắt đỏ hoe, môi khẽ run.

Cô ta nói rất chân thành.

“Tôi vẫn luôn xem Lâm Thâm là một người bạn rất tốt. Không ngờ cậu ấy lại làm ra chuyện như vậy. Sau khi biết sự thật, cả người tôi sụp đổ, mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên. Tôi biết Lâm Thâm chắc chắn không muốn tôi vạch trần cậu ấy, nhưng vì sự công bằng của Cao khảo, tôi buộc phải đứng ra!”

Bình luận đầu tiên dưới video, trong vòng mười phút đã vượt quá một trăm nghìn lượt thích.

“Bắt Lâm Thâm lại. Gian lận Cao khảo là phạm tội hình sự.”

Hot search, bảng xếp hạng, tiêu điểm.

Tất cả nền tảng như bị châm lửa trong nháy mắt.

Không khí trong khu bình luận đồng loạt một màu, giống như đã có người viết sẵn kịch bản.

Tôi lướt mấy trăm bình luận, không có lấy một câu nói giúp tôi.

Thỉnh thoảng có người hỏi “có bằng chứng không”, lập tức bị vô số câu “mày đang tẩy trắng cho tội phạm gian lận à” nhấn chìm.

Lần này mọi chuyện đến nhanh hơn, dữ dội hơn, thuần thục hơn kiếp trước.

Kiếp trước ít nhất cũng là sau khi có điểm, còn có tổ điều tra, ít nhất còn nói “tiếp tục điều tra”.

Lần này, ngay cả quy trình điều tra cũng bị bỏ qua trực tiếp nhảy đến giai đoạn toàn dân xét xử.

Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa rầm rầm.

Đi cùng tiếng cửa rung là tiếng ồn ào hỗn loạn bên ngoài.

“Lâm Thâm! Ra đây!”

“Xin lỗi Lý Văn Văn!”

“Con chó gian lận chết đi!”

Tôi nhìn qua mắt mèo.

Ngoài hành lang chật kín người.

Còn có cả máy quay chuyên nghiệp và micro. Có phóng viên đeo thẻ tác nghiệp, có người đang tường thuật trực tiếp trước ống kính, có người chỉnh đèn.

Sau lưng họ là cư dân trong khu giơ điện thoại quay phim, có người lớn tiếng chửi mắng, có người hùa theo.

Mà người đứng ở phía trước nhất đám đông chính là Lý Văn Văn.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng, tóc xõa xuống, biểu cảm trên mặt là kiểu đau khổ được tính toán kỹ lưỡng.

Tôi trấn an mẹ đang hoảng loạn, sau đó mở cửa.

Khoảnh khắc cửa mở ra, tất cả âm thanh đột nhiên im lặng trong một thoáng, rồi lại nổ tung.

Đèn flash ập xuống mặt tôi, hơn mười chiếc micro đồng thời chìa tới trước mặt. Phóng viên như thủy triều tràn lên, miệng liên tục hỏi cùng một vấn đề.

“Lâm Thâm, tại sao cậu gian lận?”

“Cậu có lời nào muốn nói với Lý Văn Văn không?”

“Cậu có xin lỗi công chúng không?”

Tôi không nhìn ống kính, ánh mắt dừng trên người Lý Văn Văn.

Cô ta nhìn tôi, hốc mắt chậm rãi đỏ lên, môi run run, giống hệt một nạn nhân thật sự.

“Lâm Thâm, tại sao cậu lại làm vậy? Tớ luôn xem cậu là bạn, tại sao cậu lại chép bài của tớ?”

Tôi không trả lời.

“Lâm Thâm! Cậu mau xin lỗi đi! Chuyện này vốn là cậu sai. Cậu nợ Văn Văn một lời xin lỗi!”

Từ phía sau đám đông chen vào một người.

Cao gầy, đeo kính gọng đen.

Trương Viễn.

Anh em tốt của tôi.

Từ lớp 10 đến lớp 12, chúng tôi cùng chơi bóng rổ, cùng ăn mì gói, cùng trèo tường ra ngoài chơi net.

Cậu ta đứng trước ống kính, vẻ mặt nặng nề.

“Lâm Thâm, Lâm Thâm cậu ấy… cậu ấy đúng là đã chép… Cậu ấy chính miệng thừa nhận với tôi…”

Các phóng viên như cá mập ngửi thấy mùi máu, ào lên vây quanh cậu ta.

“Cậu là bạn thân của Lâm Thâm?”

“Cậu ấy nói cụ thể thế nào với cậu?”

“Cậu có biết chi tiết gian lận không?”

Trương Viễn hít sâu một hơi, mặt đầy nghiêm túc.

“Tối hôm thi xong, cậu ấy gọi điện cho tôi. Cậu ấy nói… nói lúc thi cậu ấy căng thẳng, đầu óc trống rỗng. Thấy Lý Văn Văn cứ viết bài liên tục, cậu ấy đột nhiên nảy ra một ý nghĩ… Cậu ấy nói lúc đó mình bị ma xui quỷ khiến…”

Cậu ta đột nhiên quay người về phía tôi, cúi gập người thật sâu.

“Lâm Thâm, xin lỗi. Là anh em tốt của cậu, tôi buộc phải nói ra. Đây là vì tốt cho cậu. Cậu không thể sai càng thêm sai nữa. Cậu nhận đi, tiếp nhận sự trừng phạt của pháp luật. Sau khi ra tù, mọi người vẫn sẽ cho cậu một cơ hội. Hy vọng cậu cải tạo tốt, ra ngoài làm lại cuộc đời…”

Cậu ta nói vô cùng chân thành, nước mắt rơi lã chã, giọng thành khẩn đến mức khiến người ta cảm động.

Phóng viên bên cạnh tán thưởng gật đầu.

“Đây mới là tình anh em thật sự. Có một người anh em tốt như cậu, cậu ấy mới không càng đi càng xa trên con đường phạm pháp.”

Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn bọn họ biểu diễn, lặng lẽ mỉm cười.

“Vậy thì cứ để pháp luật xét xử tôi đi. Nếu các người còn không rời đi, tôi sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ, để các người cũng vào đồn ngồi.”

Dư luận trong mấy tiếng tiếp theo bị đẩy lên đỉnh điểm.

Có người tổ chức “thảo phạt” ngoài đời, có người lập đơn ký tên trên web kiến nghị, yêu cầu “nghiêm trị tội phạm gian lận Cao khảo Lâm Thâm, trả lại công bằng cho Lý Văn Văn”.

Số chữ ký chỉ trong nửa ngày đã vượt quá năm trăm nghìn.

Lý Văn Văn không đạt được kết quả gì ở nhà tôi, lại tiếp tục lên sóng với vẻ đáng thương.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)