Chương 1 - Giày Bóng Rổ và Những Bí Mật Đằng Sau

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày khai giảng đầu tiên, bạn cùng bàn mới mặc một đôi giày bóng rổ giới hạn toàn cầu chỉ có mười hai đôi, rồi nói với tôi rằng nhà cậu ấy “điều kiện bình thường”.

Tôi nhìn chằm chằm đôi giày đó ba giây.

AJ bản collab đặt riêng, số thứ tự 007.

Tháng trước trên thị trường second-hand treo giá ba trăm tám mươi nghìn tệ, có tiền cũng chưa chắc mua được.

Cậu ấy nhận ra ánh mắt của tôi, căng thẳng rụt chân xuống dưới gầm bàn.

“Đôi giày này… là đồ người thân không dùng nữa cho tôi, không đáng tiền đâu.”

Tôi gật đầu, mặt không đổi sắc.

“Ừm, nhìn đúng là cũng khá cũ.”

Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, chìa tay về phía tôi.

“Xin chào, mình là Bùi Thời, sau này mong được giúp đỡ.”

Tôi bắt tay cậu ấy, lòng bàn tay chạm vào chiếc nhẫn xám bạc giản dị trên ngón áp út của cậu.

Gia huy nhà họ Bùi.

Đứng đầu tứ đại gia tộc ở kinh thành.

Tôi mỉm cười siết tay lại.

“Giang Ánh, xin chào.”

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ—

Kỹ năng diễn này đủ để tôi xem cả một học kỳ.

01

Ba lô của cậu ấy cũng là đồ giả.

Không, nói chính xác hơn là “giả vờ cũ”.

Mặt da bò có dấu vết chà bằng giấy nhám, làm cũ rất có tâm, nhưng cái đầu khóa kéo có hình gạc nai nhỏ xíu đã tố cáo tất cả.

Một thương hiệu đồ da thủ công của Ý, mỗi năm chỉ nhận bốn mươi đơn đặt làm riêng.

Bố tôi sửa đồ điện hai mươi năm, đủ loại thương hiệu qua tiệm ông đều có, tôi bốn tuổi đã biết nhận logo rồi.

“Giang Ánh, đi căng-tin thế nào?”

Bùi Thời xách chiếc ba lô “cũ” đứng cạnh bàn tôi, vẻ mặt rất tự nhiên, giọng điệu như đang hỏi một chuyện bình thường nhất trên đời.

Nhưng chóp tai cậu ấy hơi đỏ.

Tôi cất sách giáo khoa rồi đứng dậy.

“Đi theo tôi.”

Căng-tin ở phía sau tòa nhà học, đi bộ khoảng ba phút.

Suốt đường đi cậu ấy nhìn đông ngó tây, cái gì cũng thấy mới lạ.

Đi ngang quầy tạp hóa, cậu ấy nhìn cây xúc xích nướng hai đồng rưỡi trước cửa rất lâu.

“Cái đó… là gì vậy?”

“Xúc xích nướng. Muốn ăn không?”

“Không không, mình chỉ là—” cậu ấy ngừng một chút, “tò mò thôi.”

Tôi không hỏi thêm.

Đến căng-tin, cậu ấy đứng trước máy quẹt thẻ đúng mười giây.

“Cái này… dùng thế nào?”

Mấy nam sinh bên cạnh đã bắt đầu nhìn sang.

Tôi đưa tay nhận thẻ cơm của cậu ấy, quẹt giúp một cái, tít một tiếng, màn hình hiện số dư: 50.00 tệ.

Nạp tròn năm mươi tệ.

Ở căng-tin trường tôi, năm mươi tệ ăn được gần hai tuần.

“Cậu nạp nhiều quá,” tôi thuận miệng nói, “món đắt nhất ở căng-tin cũng chỉ sáu tệ.”

Biểu cảm của cậu ấy khẽ cứng lại một chút.

Kiểu cứng đó là kiểu chỉ có người chưa từng nghe câu “món đắt nhất sáu tệ” mới có.

Tôi giả vờ như không thấy.

“Set thịt kho tàu ngon lắm, để tôi lấy cho cậu một phần nhé?”

“Được, cảm ơn.”

Cậu ấy đi theo sau tôi, ánh mắt lướt qua khay inox, ghế nhựa, và bông buộc tóc màu tím nhạt trên cổ tay cô bán hàng.

Giống hệt người ngoài hành tinh đang quan sát nền văn minh Trái Đất.

Tôi bưng hai phần thịt kho tàu ngồi xuống.

Cậu ấy cầm đũa, do dự một chút, nếm thử một miếng nhỏ.

“Ngon không?” tôi hỏi.

“Ngon,” cậu ấy gật đầu, giọng chân thành, “khác với—”

Cậu ấy kịp thời phanh lại.

Trong lòng tôi tự bổ sung: khác món đầu bếp riêng trong nhà làm.

“Khá giống vị mẹ mình nấu.” Cậu ấy bổ sung một câu.

Chuyện phu nhân nhà họ Bùi đích thân xuống bếp làm thịt kho tàu, tôi chọn tin.

“Mẹ cậu nấu ngon đấy.” Tôi cúi đầu ăn cơm.

Cậu ấy lại thả lỏng.

Tiết đầu buổi chiều là thể dục.

Bùi Thời lấy từ ba lô ra một chiếc áo thun trắng để thay.

Nhãn ở mặt trong cổ áo lật ra ngoài một góc.

Đồ mới nhất theo mùa của một thương hiệu xa xỉ.

Nữ sinh ngồi sau lưng tôi, Hà Vy, chọc chọc lưng tôi.

“Giang Ánh, cậu thấy nhãn áo thun của bạn cùng bàn cậu chưa?”

“Không để ý, sao thế?”

“Tớ nhìn nhầm à, thấy giống—”

“Đồ chợ ở quầy ngoài cổng trường hai mươi tệ ba cái?” Tôi tiếp lời, “Tớ cũng có một cái gần giống vậy.”

Hà Vy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Cũng phải, đồ chợ giờ làm nhái giống thật.”

Tay Bùi Thời đang buộc dây giày khựng lại một nhịp.

Tôi liếc thấy cậu ấy thở ra nhẹ nhõm không tiếng động.

Không có gì, giữa bạn diễn với nhau khỏi cần cảm ơn.

Giờ thể dục được tự do hoạt động.

Cậu ấy đứng một mình tựa lan can, điện thoại rung lên một cái.

Cậu rút ra nhìn một cái rồi nhét lại ngay.

Động tác rất nhanh, nhưng tôi vẫn thấy.

Mặt sau ốp điện thoại có một con nai bạc.

Cùng một ký hiệu với trên ba lô.

Gia huy nhà họ Bùi.

Theo thông tin công khai, năm ngoái tập đoàn Bùi thị doanh thu một trăm hai mươi tỷ.

Mà bây giờ cậu ấy đang dùng chính bàn tay đó để với lấy cây xúc xích nướng hai đồng rưỡi cô bán quầy đưa cho.

“Lần đầu ăn à?”

“Ừm.” Cậu ấy cắn một miếng, biểu cảm phức tạp. “Cái này… ngon quá vậy?”

Sự kinh ngạc đó là thật.

Tôi tựa lan can, nhìn đứa cháu đời ba nhà giàu số một thế giới bị một cây xúc xích tinh bột hai đồng rưỡi chinh phục.

Cảm thấy học kỳ này chắc sẽ không chán.

02

Sáng hôm sau, bảy giờ mười, lúc tôi tới lớp thì Bùi Thời đã ngồi ở chỗ rồi.

Trên bàn có một phần ăn sáng.

Hai quả trứng trà, một cốc sữa đậu nành, một cây quẩy.

“Mua cho cậu đó,” cậu ấy nói rất tự nhiên, “tiện đường.”

Trứng trà thì không có vấn đề.

Sữa đậu nành cũng không có vấn đề.

Vấn đề nằm ở cây quẩy.

Cây quẩy đó được đựng trong một túi giấy kraft, trên túi in một dòng tiếng Anh rất nhỏ.

Logo của một nhà hàng Michelin ba sao.

Cái “tiện đường” của vị thiếu gia này là ghé qua khu trung tâm thương mại.

Một chiều bốn mươi phút.

Tôi thầm nghĩ để mua một cây quẩy Michelin giá sáu mươi tám tệ ăn kèm hai quả trứng trà một tệ ngoài cổng trường, rốt cuộc cậu ấy phải ra khỏi nhà từ mấy giờ sáng.

“Cảm ơn.” Tôi ngồi xuống cắn một miếng.

Quả thật rất ngon.

“Quẩy bình thường thôi,” cậu ấy bổ sung một câu, “đừng khách sáo.”

Tôi nhai cây quẩy “bình thường” xuất thân từ nhà hàng có mức chi tiêu bình quân tám trăm tệ/người, quyết định không bóc trần cậu ấy.

Tiết ba buổi sáng là toán.

Bùi Thời nằm bò ra bàn, lén lấy điện thoại ra xem dưới ngăn bàn.

Độ sáng màn hình không hề giảm.

Tôi liếc qua—

Cậu ấy đang xem bảng giá cổ phiếu thời gian thực của Bloomberg.

Mã cổ phiếu đang tăng kia là công ty công nghệ con thuộc tập đoàn Bùi thị.

Khóe môi cậu ấy hơi cong lên, tâm trạng hiển nhiên rất tốt.

Rồi phát hiện tôi đang nhìn.

Ngón tay lướt một cái, chuyển sang giao diện game xếp hình.

“Hề hề, học chán quá, chơi hai ván.”

Level game xếp hình của cậu ấy là cấp 1, thời gian đăng ký tài khoản—hôm nay.

Tôi thu ánh mắt lại.

“Màn này cậu xếp sang bên trái sẽ nhanh hơn.”

Cậu ấy như được đại xá, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu game xếp hình.

Trưa trên đường đi căng-tin, một chiếc xe MPV màu đen dừng ở cổng trường.

Kính xe hạ xuống một khe, đưa ra một túi giữ nhiệt.

Bùi Thời nhận lấy nhét vào ba lô, động tác cực nhanh.

“Đồ quê người thân gửi.”

“Thơm ghê,” tôi nói, “đồ quê gì vậy?”

Cậu ấy nghĩ một lúc.

“Khô bò.”

Tôi nhìn tên nhà hàng tư gia in trên túi giữ nhiệt—suất trưa một người niêm yết hai nghìn tám trăm tệ.

“Ừm, ngửi giống đồ Nội Mông.”

“Đúng đúng đúng, Nội Mông đó!” Cậu ấy gật đầu lia lịa.

Kỹ năng diễn của cậu ấy tệ nhất ở phần “bịa cho tròn”.

Tệ đến mức khiến người ta muốn vỗ tay.

Nhưng điều thật sự khiến tôi suýt không nhịn được, là chuyện buổi chiều.

Tiết sinh học cần dùng kính hiển vi.

Kính hiển vi của trường cũ kỹ, mấy cái thị kính đều bị xước.

Bùi Thời thử hai lần, nhíu mày nói nhìn không rõ.

Sau đó lấy từ ba lô ra một hộp kính bọc da.

Mở ra, bên trong là một cặp kính gọng kim loại.

Cậu ấy đeo lên sống mũi, trông nho nhã hơn hẳn.

“Cậu cũng đeo kính à?” Nam sinh bên cạnh ghé đầu nhìn một cái.

“Thỉnh thoảng thôi,” Bùi Thời đẩy gọng kính, “chỉ là kính phẳng bình thường, dùng để nhìn kính hiển vi.”

Tôi liếc vào mặt trong càng kính.

Một thương hiệu thủ công đặt riêng, trên toàn cầu chỉ có ba cửa hàng.

Chất liệu gọng kính, nếu tôi không nhìn nhầm, là bạch kim.

“Rất hợp với cậu,” giọng tôi bình thản, “trông thư sinh.”

“Thật à?” Cậu ấy cười một cái, chóp tai lại đỏ.

Tôi phát hiện ra một điểm yếu chí mạng của Bùi Thời: mỗi lần được người khác khen, tai cậu ấy sẽ phản bội vẻ bình tĩnh.

Buổi tự học tối cậu ấy đưa tôi một viên kẹo.

Giấy gói màu trắng trơn, không có bất kỳ logo thương hiệu nào.

“Nhà mang theo, thử không?”

Tôi bóc ra cắn một miếng.

Socola, tan ngay trong miệng, vị cacao đậm đà như rơi vào một đồn điền cacao.

Loại socola đắt nhất tôi từng ăn là loại trong siêu thị giá ba mươi tám tệ một hộp.

Cảm giác của viên này nói cho tôi biết, khoảng cách giữa nó với hộp socola ba mươi tám tệ kia, đại khái cũng giống khoảng cách gia cảnh giữa tôi và Bùi Thời.

“Ngon không?”

“Ngon.” Tôi gấp giấy kẹo lại cất vào hộp bút.

Cậu ấy nhìn động tác của tôi.

“Cậu giữ giấy kẹo à?”

“Ừm. Thói quen từ nhỏ.”

Cậu ấy không nói gì, nhưng ngày hôm sau, trong hộc bàn tôi có thêm nguyên một túi kẹo trắng không nhãn.

Ít nhất ba mươi viên.

Ước tính theo chất lượng socola này, cả túi chắc đáng giá bằng ba tháng bố tôi sửa đồ điện.

Tôi ăn từng viên, gấp từng tờ giấy kẹo.

Mỗi lần Bùi Thời thấy trong hộp bút tôi lại có thêm một tờ, cậu ấy sẽ cười.

Lúc cười không nhìn tôi, chỉ cúi đầu nhìn sách.

Nhưng độ cong nơi khóe môi rõ ràng vượt xa niềm vui mà sách giáo khoa có thể mang lại.

03

Anh em trong giới Kinh thành của Bùi Thời xuất hiện vào tuần thứ ba.

Không báo trước, không kỷ luật, không mang theo não.

Trưa hôm đó tôi và Bùi Thời đang ăn ở nhà ăn.

Cậu ta đã học được cách tự quẹt thẻ, đồng thời mê món trứng xào cà chua ba tệ rưỡi.

Đang ăn thì cửa nhà ăn bỗng xôn xao.

Một nam sinh mặc áo da biker, đeo kính râm, sải bước đi vào.

Phía sau là một nam sinh mặc hoodie trắng, tay xách một túi giấy cỡ lớn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)