Chương 12 - Giấy Bán Thân và Bùa Hộ Mệnh
Bùi Chính và Lý thị như bị sét đánh, tức khắc nhũn người ngã gục. Họ bị lôi xềnh xệch ra khỏi cổng phủ, nhìn nhà mình bị quan binh lục soát tung trời, nhìn những báu vật mình nâng niu bị người ta giẫm đạp không thương tiếc.
Đến lúc này họ mới hiểu, tất cả đã kết thúc rồi.
Ngay lúc họ bị áp giải lên xe tù, một tên ăn mày hôi hám, áo quần rách rưới xông tới cổng Bùi phủ.
“Cha! Mẹ!”
Tên ăn mày đó chính là Bùi Tuyên vừa trải qua muôn ngàn cay đắng trốn về kinh thành. Hắn chứng kiến cảnh cha mẹ mình bị bắt. Hắn điên cuồng lao tới: “Dừng tay! Các người dừng tay lại! Ta là Bùi Tuyên! Ta là Trấn quốc Tướng quân Bùi Tuyên!”
Nhưng không ai thèm đoái hoài. Đám quan binh canh gác coi hắn như một thằng điên, tung cước đá hắn ngã lăn quay.
“Tên ăn mày điên ở đâu ra! Cút!”
Bùi Tuyên lăn lộn dưới đất, gầm gào: “Ta thực sự là Bùi Tuyên! Các người nhìn mặt ta đi!”
Một tên võ quan dẫn đầu dường như nhận ra hắn. Gã tiến đến, ngồi xổm xuống, nhìn kỹ mặt Bùi Tuyên. Rồi gã bật cười.
“Ồ, hóa ra là Bùi Tướng quân. Quả nhiên đạp mòn thiết hài tìm chẳng thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công. Người đâu! Bắt tên nghịch tặc phản quốc này lại cho bổn quan!”
Bùi Tuyên ngẩn người. Hắn bị mấy tên quan binh đè chặt xuống đất, không thể nhúc nhích.
Hắn không hiểu. Tại sao? Tại sao lại thế này? Hắn không phải nên được chào đón như một anh hùng sao? Hắn không phải là cô thần trung nghĩa tử thủ Nhạn Môn Quan sao? Tại sao lại biến thành nghịch tặc phản quốc?
Đúng lúc đó, từ xa vang lên tiếng vó ngựa rầm rập đều đặn. Mặt đất hơi rung chuyển. Tất cả mọi người đều hướng mắt về phía cổng thành.
Chỉ thấy, một lá cờ lớn chữ “Thẩm” xuất hiện nơi đường chân trời. Tiếp đó là một dòng thác đen kịt. Ba mươi vạn Thẩm gia quân, đã tới.
Dẫn đầu là một con chiến mã trắng thần tuấn. Trên ngựa là một nữ nhân mặc áo giáp bạc, tay cầm trường thương. Mặt nàng lạnh như sương, mắt sáng như sao. Tựa như thiên thần giáng thế.
Chính là Thẩm Vi.
Ta đã trở về. Mang theo quân đội của ta, dùng tư thế quân lâm thiên hạ, trở về tòa thành mà ta đã từng ôm nỗi đau rời đi.
Bùi Tuyên bị đè dưới đất. Hắn ngước đầu, nhìn thấy nữ nhân mà hắn từng cho rằng có thể tùy ý nắm thóp. Giờ phút này, nàng cao ngạo tột đỉnh, hào quang vạn trượng. Còn hắn, lại giống như vũng bùn dưới đất, thấp hèn đến tận cùng bụi bặm.
Ánh mắt chúng ta chạm nhau giữa không trung. Trong mắt Thẩm Vi không có hận, không có oán. Chỉ có một mảnh tĩnh lặng băng giá. Cứ như đang nhìn một vật chết chẳng hề liên quan tới mình.
Trái tim Bùi Tuyên ngay khoảnh khắc ấy vỡ vụn hoàn toàn. Hắn biết, ngày tàn của hắn thực sự đến rồi.
10
Sự xuất hiện của ta khiến cả kinh thành chìm vào cõi tĩnh lặng chết chóc.
Ba mươi vạn đại quân mặc hắc giáp, tay cầm trường qua như một đợt thủy triều đen trào lên từ địa ngục, lặng lẽ nhấn chìm toàn bộ đường phố Chu Tước.
Không có khẩu hiệu. Không có huyên náo. Chỉ có tiếng bước chân đều tăm tắp và tiếng áo giáp cọ xát vào nhau lạnh lẽo.
Tất cả bách tính đều quỳ rạp hai bên đường. Họ không phải bị binh sĩ ép buộc, mà đó là một nỗi sợ hãi và kính sợ bắt nguồn từ sâu thẳm linh hồn, khiến họ tự chủ hạ thấp đầu.
Hoàng đế dẫn theo văn võ bá quan đích thân ra ngoài thành nghênh đón. Nụ cười trên mặt lão còn khó coi hơn cả khóc.
“Trấn… Trấn quốc Công chúa… đi đường vất vả. Trẫm… trẫm đã chuẩn bị sẵn tiệc tẩy trần trong cung để đón gió cho khanh…”
Ta không thèm nhìn lão. Ánh mắt ta vượt qua tất cả mọi người, dừng lại trên cái hình hài bẩn thỉu đang bị đè gí dưới đất.
Bùi Tuyên.
Ta thúc ngựa, chầm chậm tiến tới. Tiếng vó ngựa, mỗi một nhịp, tựa như đang giẫm lên tim hắn.