Chương 25 - Giao Ước Của Mẹ Chồng
Nhà hai tầng, bốn phòng, trước cửa có mảnh vườn nhỏ trồng rau, trong sân có một cây hoa quế lớn.
Chủ nhà là một giáo viên đã nghỉ hưu, con cái ở trên thành phố, ông ở không hết nên cho thuê với giá cũng rẻ.
Chúng tôi sửa sang lại đơn giản.
Sơn lại tường, mua thêm đồ nội thất, cải tạo lại gian bếp cho rộng hơn, dựng thêm một chiếc giàn che mát giữa sân.
Mua mấy chiếc ghế tựa bập bênh, một cái bàn lớn, bát đũa chén đĩa đều theo cặp, không phải dành cho vợ chồng, mà là dành cho những người chị em ở chung.
Hai năm sau, con trai gọi điện cho tôi, nó bảo nó và Lâm Nghiên ly hôn rồi.
Nguyên nhân là do điều kiện kinh tế quá khó khăn.
Bố mẹ vợ chê Lâm Nghiên lấy nó phải chịu cực khổ.
Nó tay trắng ra khỏi nhà, chẳng còn gì trong tay.
Nó hỏi tôi còn nhận đứa con này nữa không.
Tôi hỏi ngược lại: “Anh lại nhắm trúng cô nào để lấy làm vợ rồi à?”
Nó tức giận cúp điện thoại.
Sau đó, có thêm những chị em già khác đến chung vui.
Nhóm dưỡng lão lại đông thêm hai người.
Một người là bác sĩ Trương, nhỏ hơn tôi ba tuổi.
Chồng vì “ánh trăng sáng” mà bắt bà ấy phải chịu tủi nhục cả một đời.
Con cái bà ấy cũng lại thân thiết với “ánh trăng sáng” của chồng.
Nghỉ hưu rồi, bà ấy không muốn nhẫn nhịn nữa, sợ mình chết sớm vì uất ức.
Bà ấy kiên quyết ly hôn.
Một người nữa là chị Lý, vì ông chồng sau khi về hưu thì bắt đầu buông thả bản thân, nên chị ấy đệ đơn ly dị.
Con trai chị ấy vì sợ mất mặt, bảo nếu chị dám ly hôn, nó sẽ không nhận người mẹ này nữa.
Chị ấy cũng là người quyết đoán, thứ con trai như thế chị bỏ.
Bốn người chúng tôi, ngày tháng trôi qua thoải mái mà nhàn hạ.
Buổi sáng thức dậy, ai dậy sớm thì đi nấu cháo.
Ăn sáng xong, chúng tôi rủ nhau đi dạo thong dong.
Buổi trưa nấu ăn, mỗi người góp một món tủ, món thịt kho tàu của chị Lý là ngon nhất, món cá chua của chị Lưu thì đỉnh của chóp.
Buổi chiều ngủ một giấc trưa, dậy uống trà, đánh bài, phơi nắng.
Sau bữa tối thì thả bộ dọc con đường lát đá của cổ trấn, đi tới khi trời tối mịt thì mới tản bộ về.
Chúng tôi vẫn thỉnh thoảng lái xe RV đi du lịch bụi.
Chơi mệt rồi, thì lại quay về căn nhà nhỏ ấy.
Trồng thêm chút rau, chăm chút vài chậu hoa, trêu chọc con mèo nhà hàng xóm.
Ai nhức đầu sổ mũi, những người khác phụ rót nước lấy thuốc.
Ai buồn bã trong lòng, những người khác ở bên tâm sự trò chuyện giải sầu.
Chẳng ai chê bai ai, chẳng ai tính toán với ai.
Một đêm nọ, tôi ngồi trên chiếc ghế tựa ngoài sân, ngước nhìn các vì sao.
Sao trên bầu trời Đại Lý nhiều hơn trên thành phố gấp bội, dày đặc rải khắp bầu trời.
Chị Lưu ngồi bên cạnh đan len, hỏi tôi: “Nghĩ gì thế?”
Tôi đáp: “Đang nghĩ, giá như tôi quen biết các chị sớm hơn mấy năm thì tốt biết mấy.”
Chị cười: “Bây giờ cũng chưa muộn.”
Tôi cũng cười.
Đúng vậy, chưa muộn.
Kiếp trước tôi sống đến chết cũng không nhận ra, đời người không phải chỉ có một con đường gắn liền với con cháu.
Mà còn có bạn bè, có phong cảnh, có chiếc ghế bập bênh dưới gốc cây hoa quế, có làn gió đêm mát rượi thổi qua mặt hồ Nhĩ Hải.
Và còn có chính bản thân mình nữa.
Điện thoại lại rung.
Tôi cầm lên xem, là tin nhắn của con trai gửi: “Mẹ, mẹ dạo này ở đâu? Con đến thăm mẹ nhé.”
Tôi bỏ điện thoại xuống, không trả lời.
Tiếp tục ngắm sao.
Gió từ phía Nhĩ Hải thổi tới, mang theo chút hơi lạnh, thoang thoảng mùi rong rêu.
Chị Lưu hỏi: “Ai thế?”
Tôi đáp: “Không ai cả.”
Chị ấy không hỏi thêm, cúi đầu tiếp tục đan len.
Trong sân tĩnh lặng, cây quế xào xạc theo gió.
Tôi nghĩ, đây chính là những tháng ngày tuổi già mà tôi khao khát.
Không phải chiếc giường cứng ngắc trong viện dưỡng lão, không phải cảnh tì tay bên cửa sổ chờ mong ai đó đến thăm, không phải câu nói cuối cùng “mẹ đừng làm loạn nữa” qua điện thoại trước lúc lâm chung.