Chương 10 - Giao Ước Của Mẹ Chồng
“Bà mua xe RV hết mấy chục vạn, thế con trai kết hôn bà cho bao nhiêu tiền?”
Tôi thẳng lưng lên, nhìn chị ta.
Chị Trương lớn hơn tôi ba tuổi, chồng mất sớm, cũng một mình nuôi con trai khôn lớn.
Kiếp trước, chị ấy là người duy nhất đến viện dưỡng lão thăm tôi.
Không phải vì chị ấy đối xử tốt với tôi, mà là vì con trai chị ấy cũng tống chị ấy vào đó.
Chúng tôi đều là những kẻ cùng chung cảnh ngộ.
Nhưng đến tận bây giờ chị ấy vẫn chưa tỉnh ngộ.
“Chị Trương này,” Tôi nói, “Người già chúng ta cũng nên nghĩ cho bản thân một chút, đừng lúc nào cũng mong chờ con cái phụng dưỡng, lỡ đâu không dựa dẫm được thì sao.”
“Ây da, tôi nói này Bạch Nhiễm, bà ăn nói kiểu gì thế, con trai tôi hiếu thảo lắm đấy.”
Tôi mỉm cười, không nói thêm gì.
Sau khi ủy quyền cho trung tâm môi giới treo biển bán căn nhà cũ, tôi lái xe lên đường.
Trạm đầu tiên, đi dọc theo đường bờ biển tiến về phía nam.
Tôi lái không nhanh, mệt thì dừng, buồn ngủ thì ngủ.
Đến tối, tôi đỗ xe ở trạm nghỉ hoặc bờ biển, chống chiếc bàn nhỏ lên, nấu một bát mì, vừa ăn vừa ngắm ráng chiều.
Tự do tự tại.
Cuộc sống mà kiếp trước nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới, kiếp này tôi đã có được.
Gió biển ùa vào qua cửa kính xe, mang theo vị mằn mặn tanh tanh.
Tôi cất tiếng hát theo những ca khúc xưa phát trên radio, là bài “Đường đời dạo bước” của Đặng Lệ Quân.
“Đường tuy gập ghềnh, cũng chẳng sợ chịu gian truân. Nguyện trong một đời, nếm trải cả đắng cay và vui sướng.”
Kiếp trước tôi nếm trải quá nhiều đau đớn, chẳng mấy khi được vui sướng.
Kiếp này, tôi định bù đắp nốt nửa phần vui sướng còn lại.
Điện thoại đổ chuông nhiều lần.
Là con trai gọi, tôi không nghe máy.
Nó lại nhắn tin: “Mẹ, mẹ định bán căn nhà cũ sao?”
Tôi nhắn lại mấy chữ: “Đúng. Có chuyện gì không.”
Giọng điệu con trai qua tin nhắn có vẻ rất vui mừng.
“Con biết ngay mẹ thương con mà. Nếu mẹ bán nhà rồi, vậy tiền đặt cọc nhà mình trả nhiều một chút, thế thì sau này con gánh khoản vay mua nhà cũng nhẹ bớt, tiền bán nhà có rồi thì mẹ chuyển thẳng cho con nhé.”
Tôi chằm chằm nhìn tin nhắn này hồi lâu.
Chao ôi cái giọng điệu đương nhiên kia, cứ như tiền của tôi là tiền nó gửi chỗ tôi vậy.
Thích đòi là đòi, coi đó là đạo lý hiển nhiên.
Tôi gõ vài chữ: “Mẹ bán nhà liên quan gì đến con, tiền thì không có. Cưới được thì cưới, không cưới được thì thôi.”
Gửi xong, tôi quăng điện thoại sang ghế phụ, khởi động máy, tiếp tục tiến về phía nam.
Điện thoại của con trai lập tức gọi đến tới tấp, hết cuộc này đến cuộc khác.
Tôi không nghe.
Nó lại nhắn tin, tin nhắn liên tục nảy lên màn hình.
“Mẹ, rốt cuộc mẹ đang làm loạn cái gì vậy? Mẹ lo chuyện cưới xin cho con trai không phải là điều hiển nhiên sao? Mẹ là mẹ đẻ của con, tiền của mẹ không cho con tiêu thì cho ai tiêu? Mẹ giữ một đống tiền thế để làm gì?”
Điều hiển nhiên.
Tôi cười lạnh.
Con trai phụng dưỡng mẹ cũng là chuyện hiển nhiên cơ mà.
Tôi ấn mở dòng tin nhắn thứ hai.
“Mẹ, mẹ nói không cho tiền, thế mẹ bảo con phải làm sao? Mẹ xúi con đi cướp ngân hàng chắc? Con làm một tháng được vài đồng bạc cắc, bản thân tiêu còn không đủ, mẹ bảo con lấy gì mà cưới vợ? Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ không giúp con thì ai giúp?”
Tôi giúp còn chưa đủ nhiều hay sao?
Kiếp trước tôi nướng cả mạng sống của mình vào để giúp cơ mà.
Tin nhắn thứ ba: “Hơn nữa, nhà mình có mỗi con là con trai, tiền của mẹ không cho con tiêu, chẳng lẽ cho người ngoài tiêu à? Mẹ giữ đống tiền đó làm gì? Một thân một mình mẹ ăn thì tiêu bao nhiêu? Uống thì tiêu bao nhiêu? Mẹ để tiền chờ già rồi thuê hộ lý chăm sóc à? Hộ lý có chăm sóc cẩn thận chu đáo bằng con trai mẹ không?”
Chu đáo.
Chu đáo tống thẳng mẹ vào viện dưỡng lão ấy hả.