Chương 5 - Giáo Huấn Huyết Tình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Phụ thân, bổng lộc Trấn Bắc Tướng quân của người từ khi nào lại dày như vậy?”

Sắc mặt phụ thân ta lại biến hóa.

Lần này không phải giận—— mà là sợ.

Quân hướng xảy ra vấn đề, đó là chuyện rơi đầu mất mạng.

“Còn nữa——”

Ta lật cuốn sổ thứ hai.

“Đây là những món bạc mà mẫu thân đã rút từ của hồi môn của ta, tiền để dành của tiểu muội, cửa tiệm tổ mẫu để lại. Danh nghĩa thì viết rất êm tai—— ‘mượn tạm’, ‘cứu cấp’, ‘người một nhà không tính toán’.”

“Cuối cùng tất cả đều rơi vào tay ai?”

Ta nhìn Liễu Oanh Oanh.

Ả đã không dám ngước nhìn ta nữa.

“Lại nhìn xem những món bạc này chạy đi đâu——”

Ta lật đến trang cuối, gõ gõ lên mấy dòng chữ mực đen:

“Một phần chảy vào sòng bạc ngầm ở Tây thị.”

Tiền Quý tê liệt.

Mẫu thân ta buột miệng: “Không thể nào!”

“Là không thể nào? Hay là người không chịu tin?”

Ta bước tới trước mặt Liễu Oanh Oanh, rủ mắt nhìn kẻ đang co rúm thành một cục.

“Cô ‘nghĩa muội tốt’ của người cầm bạc của Tướng quân phủ nuôi một bầy lưu manh, còn qua lại với sòng bạc Tây thị. Đám lưu manh đó là đường lui ả để sẵn cho mình—— rủi có ngày đông xương sự phát, ả sẽ có người tiếp ứng để bỏ trốn.”

“Đáng tiếc, chưa kịp trốn.”

11

Mẫu thân ta mặt cắt không còn giọt máu, liên tục lắc đầu:

“Sẽ không đâu, mỗi ngày Oanh Oanh không phải cùng ta niệm Phật thì là chuẩn bị điểm tâm cho cha ngươi, làm sao có thể——”

“Bởi vì người mù rồi, mẫu thân a.”

Cả sảnh tĩnh lặng.

Mẫu thân ta bị hai chữ này ghim chặt tại chỗ, như bị ai đó vả mạnh một cái tát vào mặt.

Ta không có nửa phần áy náy.

“Ả muốn hái sao trên trời các người cũng đi hái, ả hơi nhíu mày là cả nhà các người quỳ xuống mà dỗ dành.”

“Một kẻ người ngoài lai lịch bất minh, bị các người cung phụng như tổ tông. Các người nào có phải thương xót ả—— các người là đang tận hưởng cái cảm giác được một người sùng bái, được một người cần đến mà thôi.”

Phụ thân ta trầm giọng: “Đủ rồi.”

“Vẫn chưa đủ.”

Ta nhìn thẳng vào ông.

“Phụ thân không phải muốn ta cho một lời công đạo sao? Ta sẽ cho người thêm một niềm vui bất ngờ.”

Ta ra hiệu cho người bên ngoài tiếp tục.

Kẻ tiếp theo bị áp giải vào, là một gã tiểu tư chạy việc của Bùi gia.

Hắn vừa bước vào cửa đã run như cầy sấy.

“Nhận ra chứ? Kẻ sai vặt của Bùi gia.”

“Sáng sớm nay lúc vào thành đã bị người của ta chặn lại. Lục soát trên người được một bức thư, là Bùi Tử Hành bảo hắn đưa cho Oanh Oanh.”

“Thật khéo làm sao, trong thư còn nhắc đến một chuyện——”

Ta chuyển mắt nhìn Bùi Tử Hành.

“Ngươi đã đem bản đồ phòng thủ của Thẩm gia ta, chép lại một bản đưa cho đại bá của ngươi. Đại bá của ngươi làm việc ở Binh Bộ.”

Mặt Bùi Tử Hành từ trắng bệch chuyển sang xanh lè.

“Cái này gọi là gì ấy nhỉ?”

Ta mỉm cười.

“Thông đồng với địch thì chưa tính, nhưng bán chủ cầu vinh thì cũng tám chín phần mười rồi.”

“Ba năm trước phụ thân ta suýt nữa bị diệt tộc vì cái tội danh này. Nay ngươi thì hay rồi, lại lén lút chép ra đi biếu xén người ta.”

Cả sảnh tĩnh lặng như tờ.

Phụ thân ta trừng trừng nhìn Bùi Tử Hành, tròng mắt như muốn nứt vỡ rớt khỏi hốc mắt.

12

“Tướng quân… Ta là bị người ta xúi giục…” Bùi Tử Hành quỳ lùi lại phía sau, “Là Oanh Oanh! Ả nói ả quen biết người của Binh Bộ, bảo ta chép một bản để lấy lòng——”

Liễu Oanh Oanh lúc này đã không còn màng đến ngón tay nữa, điên cuồng lắc đầu, u a kêu gào ra dấu—— nhưng chẳng ai hiểu ả muốn nói gì.

Kẻ bị đứt ngón tay.

Rất thích hợp để vu tang giá họa.

Bởi vì ả nói không rõ ràng.

Ta cũng không cần ả nói rõ.

Ta chỉ cần phụ thân ta nhìn thấu một chuyện——

Nghĩa nữ mà ông nhặt về.

Chẳng phải cô nhi đáng thương gì cả.

Đó là một quả lựu đạn.

“Phụ thân,” Ta ngồi trở lại ghế, “Người hiện tại còn cảm thấy ta không nên bẻ ngón tay ả?”

Ông không lên tiếng.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)