Chương 7 - Giao Hàng Bằng Rồng
“Sở Yên, đợi anh.” Anh ghé sát tai tôi, thấp giọng nói, “Anh sẽ trở lại rất nhanh.”
Tôi không nhịn được hỏi: “Rất nhanh là nhanh bao lâu?”
Người thấp bé bên cạnh đâm thêm một nhát:
“Phá án của tộc rồng, chu kỳ trung bình là… ba trăm năm.”
Tôi: ???
Ba trăm năm?
Ba trăm năm sau, tro cốt của tôi chắc cũng phải rải xuống biển rồi!
“Các anh đùa tôi đấy à?” Giọng tôi vỡ cả ra.
“Không đùa.”
Người thấp bé nói rất nghiêm túc.
“Ba trăm năm là chu kỳ trung bình. Nếu may mắn thì hai trăm năm cũng có.”
Tôi: …
Ngoài cửa sổ, mây đen cuồn cuộn, sấm rền ầm ầm.
Bóng dáng Áo Thanh và hai người của cục chấp pháp cứ thế biến mất trong tầng mây.
Ba trăm năm, đúng không?
Để tôi xem thử, hiệu suất phá án của tộc rồng mấy người, có chạy nổi sự kiên nhẫn của một người phụ nữ không.
21
Ngày hôm sau Áo Thanh bị bắt đi, tôi xin nghỉ.
Ngay trong ngày, tôi lôi điện thoại ra gọi mấy chục cuộc.
Cuộc đầu tiên gọi cho Áo Thanh, tắt máy.
Cũng đúng như dự đoán.
Cuộc thứ hai gọi cho Long Vương, không ai nghe.
Hợp lý, người ta là Long Vương mà, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.
Cuộc thứ ba gọi cho em gái anh ta là Áo Linh Nhi.
Điện thoại nhanh chóng được bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói vui vẻ của Áo Linh Nhi: “Sao tự dưng lại nhớ ra gọi cho em thế?”
Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Em có biết Áo Thanh bị bắt đi rồi không?”
“Biết chứ, tối qua cả tộc rồng đều biết rồi.”
Tôi: ???
“Chuyện này còn lên cả đầu đề nóng của tộc rồng nữa.”
Tôi: …
“Cái đó…” Áo Linh Nhi bổ sung, “Em đang đi du lịch ở nước ngoài, chị đừng vội nhé.”
“Em đang du lịch ở đâu?”
“Long cung Tây Hải, bên vị hôn phu của em ấy. Phong cảnh khá đẹp, chỉ là áp suất nước hơi lớn.”
Tôi: …
Cúp máy xong, tôi nhìn chằm chằm vào danh bạ, rơi vào trầm tư.
Còn ai có thể gọi nữa đây?
CSKH Tiểu Mỹ?
Ngựa chết coi như ngựa sống mà chữa vậy.
Tôi: Tiểu Mỹ, là tôi đây.
CSKH Tiểu Mỹ: Quý khách thân mến~ Lâu rồi không gặp, trải nghiệm đặt đồ ăn gần đây thế nào ạ?
Tôi: Khá tốt, chỉ là bạn trai tôi bị bắt đi rồi.
CSKH Tiểu Mỹ: … Quý khách, ngài đang nói đến bạn trai nào ạ?
Tôi: Chính là con rồng đi giao đồ ăn ấy.
CSKH Tiểu Mỹ: …
CSKH Tiểu Mỹ: Quý khách chờ một chút, Tiểu Mỹ kiểm tra lại lịch sử trò chuyện ạ.
Một phút sau.
CSKH Tiểu Mỹ: Quý khách, xin hỏi nguyên nhân bạn trai ngài bị bắt đi là gì ạ?
Tôi: Bảo là yêu đương giữa người và rồng là phạm pháp, phải điều tra ba trăm năm.
CSKH Tiểu Mỹ: …
CSKH Tiểu Mỹ: Quý khách, trường hợp của ngài, Tiểu Mỹ thật sự rất đồng cảm, nhưng…
Tôi: ?
CSKH Tiểu Mỹ: Nhưng nền tảng giao đồ ăn thật sự không quản được chuyện trên trời. Hay là ngài thử gọi 12345 xem sao?
Tôi: …
Tôi: 12345 còn quản cả cái này nữa à?
Tiểu Mỹ đầy thành khẩn: “Thử thì cũng không sao ạ, nhỡ đâu họ chuyển được sang phòng tiếp dân của thiên đình thì sao?”
Tôi: Tiểu Mỹ, cảm ơn em, em là người duy nhất không coi tôi là kẻ điên.
CSKH Tiểu Mỹ: Không có gì đâu quý khách~ Tiểu Mỹ từng gặp chuyện còn kỳ quặc hơn. Tuần trước còn có khách nói trong bồn cầu nhà anh ta chui ra một nàng tiên cá nữa cơ.
Tôi: … Rồi sau đó thế nào?
CSKH Tiểu Mỹ: Sau đó phát hiện là anh ta uống nhiều quá nên hoa mắt thôi ạ.
Tôi: …
Thôi bỏ đi, vẫn phải tự mình nghĩ cách.
22
Cúp máy xong, tôi mở bản đồ, định vị ra bờ biển Đông Hải.
Ba tiếng sau, tôi đứng trên một bãi biển hoang vắng, hít sâu rồi hướng ra mặt biển.
Sau đó bắt đầu gọi: “Áo Thanh! Áo Thanh!”
Không ai đáp.
“Áo Thanh!!!”
Mặt biển cuối cùng cũng có động tĩnh.
Ba tên dạ xoa ngoi đầu lên khỏi mặt nước, vẻ mặt cảnh giác nhìn tôi.
“Đi tìm Áo Thanh? Cô là ai của anh ta?”
“Anh ta là bạn trai tôi, cho hỏi bây giờ Áo Thanh đang ở đâu?”
“Đại lao của cục chấp pháp.” Một tên dạ xoa đáp, “Đang chờ xét xử.”