Chương 1 - Giang Tư Vũ và Cuộc Chiến Giành Sao
Vừa dẫn đoàn trở về, tôi tình cờ nghe được đồng nghiệp đang bàn tán.
“Nghe nói gì chưa? Hướng dẫn viên bốn sao như chị Giang Tư Vũ bị giáng xuống ba sao rồi, người mới vào thấp nhất cũng đã là bốn sao đấy.”
“Hết cách thôi, không cho lên sao thì người ta nghỉ việc, công ty lại đang cần người trẻ.”
Ngay sau đó, một thông báo đánh giá cấp bậc sao được gửi vào nhóm chat.
【Đánh giá cấp bậc sao của Giang Tư Vũ: Ba sao】
Tôi sững sờ nhìn dòng chữ đó.
Từ bốn sao giáng xuống ba sao.
Điều này đồng nghĩa với việc, tiền trợ cấp hàng tháng của tôi từ 1.400 tệ giảm xuống còn 200 tệ.
Tiền phụ cấp dẫn đoàn từ 500 tệ/ngày giảm xuống 300 tệ/ngày.
Không chỉ vậy, lương cứng cũng từ 6.000 tệ/tháng rớt xuống còn 3.000 tệ/tháng.
Nói cách khác, thu nhập hàng tháng sau này của tôi sẽ bị mất đi một nửa…
Tôi đã làm việc ở công ty du lịch này mười năm, phần lớn các dự án kế hoạch du lịch của công ty đều do tay tôi làm ra, 90% khách hàng đều là do khách cũ tôi từng dẫn giới thiệu tới.
Trên bảng xếp hạng thành tích của công ty, năm nào tôi cũng đứng nhất.
Ba năm trước, sếp bảo lợi nhuận sụt giảm, ép tôi từ năm sao xuống bốn sao, hứa hẹn chắc nịch rằng năm sau sẽ tăng lại.
Nhưng hiện tại không những không tăng mà còn bị giáng xuống.
Người mới bốn sao, tôi ba sao.
Đây là một sự sỉ nhục trắng trợn.
Tôi trực tiếp nộp đơn xin nghỉ việc.
Bên trên viết rõ mấy chữ to đùng:
【Nhảy việc, sang công ty năm sao】
1
Chị Từ bên phòng nhân sự nhìn dòng chữ đó, nhíu mày.
“Tiểu Giang à, đừng nóng nảy, em là nhân viên lâu năm rồi, nên thông cảm cho cái khó của công ty.”
“Bây giờ giá xăng tăng, tiền ăn tăng, nhân công cũng tăng, nhưng phí dẫn đoàn thì không tăng, biết bao nhiêu công ty cùng ngành đã phá sản rồi, chúng ta trụ được đã là may mắn lắm.”
“Thế này nhé, tháng sau thành tích của em lên, quý sau công ty sẽ xem xét điều chỉnh cho em.”
Tôi bật cười khẩy: “Chị Từ, thành tích tháng này của em tệ lắm sao? Chị trích xuất dữ liệu ra xem thử, nó gấp mấy lần cái người mới bốn sao kia?”
Sắc mặt chị Từ cứng đơ.
“Nói thế cũng không đúng, đánh giá sao đâu phải chỉ dựa vào mỗi thành tích, đánh giá dịch vụ, tố chất chuyên môn, kế hoạch xuất sắc đều không thể thiếu…”
“Vậy em kém ở điểm nào?” Tôi ngắt lời chị ta: “Mấy cái cờ lưu niệm treo trên tường công ty đều là của em chứ? Kế hoạch du lịch hái ra tiền nhất của công ty hiện tại cũng là do em làm ra chứ?”
Để làm được kế hoạch đó, tôi đã cất công chạy xe hai nghìn cây số, khảo sát tuyến đường an toàn và tiết kiệm thời gian nhất, tự tay lựa chọn khách sạn thoải mái, giá cả hợp lý nhất, và nếm thử món ăn của hàng trăm nhà hàng.
Tôi tìm ra những khu du lịch cảnh đẹp, giá rẻ, người dân chất phác.
Thức trắng mấy ngày mấy đêm để hoàn thành dự án đó.
Trong cuộc họp ngày hôm sau, sếp lập tức chốt luôn, lấy đó làm dự án trọng điểm để thúc đẩy.
Ngay trong ngày hôm đó số lượng du khách đăng ký đã lên tới cả nghìn người.
Nhưng phần thưởng đổi lại chỉ là một câu “Hãy học tập những người xuất sắc” của sếp gửi trong nhóm chat.
Chị Từ liếc nhìn sắc mặt tôi, cười gượng gạo.
“Tiểu Giang, đừng so đo quá thế, chị công nhận em có cống hiến cho công ty, nhưng đó cũng là trách nhiệm của nhân viên mà.”
Tôi cười: “Thế sao người khác không làm hết trách nhiệm? Hay chị thấy tôi dễ nói chuyện? Cấp sao thích giáng là giáng?”
Sắc mặt chị Từ thay đổi: “Cấp sao tuy có giảm, nhưng danh hiệu nhân viên xuất sắc chẳng phải trao cho em rồi sao? Đó là vinh dự cao nhất đấy.”
“Cái danh hiệu nhân viên xuất sắc không có lấy một xu tiền thưởng á?”
Tôi cười lạnh: “Chị Từ, tôi vào làm mười năm rồi, người mới do tay tôi dẫn dắt cả trăm người, những người xuất sắc nhất sang công ty khác đều đã thành hướng dẫn viên vàng lương tháng hàng vạn tệ rồi.”
“Tôi từ khâu chuẩn bị cơ bản nhất, tiếp đón, bàn giao cho hướng dẫn viên địa phương, cho đến làm kế hoạch du lịch, cầm tay chỉ việc dạy bảo, để rồi đào tạo ra một cái kết quả là tôi chỉ đáng ba sao?”
“Ba năm trước giáng sao của tôi, tôi thông cảm rồi, đơn xin tăng sao của tôi các người bác bỏ, hứa hẹn xong không thực hiện tôi cũng đành cam chịu, nhưng người mới vừa vào đã bốn sao, tôi thì bị đẩy xuống ba sao, là do tôi không xứng sao?”
Chị Từ lên tiếng khuyên nhủ: “Tiểu Giang à, chị biết em tủi thân, nhưng quy định công ty là thế, phải thu hút người trẻ có học vấn cao, em thì có thâm niên đấy, nhưng học vấn…”
Chị ta chưa nói hết, nhưng tôi đã nhìn thấy sự khinh thường không hề che giấu trong đáy mắt chị ta.
Tôi gật đầu: “Hiểu rồi, vậy nên…”
Tôi đứng dậy, đẩy tờ đơn xin nghỉ việc lên phía trước.
“Tôi nhường lại cơ hội cho người trẻ.”
Sắc mặt chị Từ biến đổi: “Tiểu Giang, em đừng cố chấp, thành tựu là từ hai phía, những năm qua công ty đối xử với em cũng không tệ, chị khuyên em đừng làm việc cạn tình cạn nghĩa như vậy!”
“Cạn tình cạn nghĩa?”
Tôi cười lạnh nhìn chị ta: “Năm kia có một đoàn khách, du khách xảy ra tranh chấp với hướng dẫn viên địa phương, hơn một trăm người bị giữ lại không lên máy bay về được, tôi bỏ mặc đứa con trai đang thi chuyển cấp để bay sang Thái Lan giải quyết, lúc về tìm tài vụ thanh toán chi phí, tài vụ bảo trưởng đoàn chuyến đó là đồ đệ của tôi, tôi đi là vì tình cảm cá nhân, không thuộc phạm vi công việc, không cho thanh toán.”
“Tôi làm mười năm, lần duy nhất bị khiếu nại là phải đứng ra gánh tội thay công ty. Cháu gái của sếp bị tố cáo ép khách mua sắm, đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn, tôi bị phạt 3.000 tệ, đình chỉ dẫn đoàn nửa năm. Nửa năm đó công ty không trả một cắc lương nào, hỏi thì bảo là quy định của nhà nước.”
“Tôi tự bỏ tiền túi nộp phạt, tự gánh tội đen, nửa năm không có lương.”
Tôi nhìn chị ta, hốc mắt đỏ hoe.
“Tôi cống hiến vô tư cho công ty thì là lẽ đương nhiên, tôi xin nghỉ việc thì là cạn tình cạn nghĩa?”
Chị Từ sững người vài giây, cười mỉa mai.
“Bao nhiêu chuyện thế em còn nhịn được, sao có chuyện giáng sao mà lại không nhịn nổi?”
“Cứ nhịn thêm chút nữa đi, biết đâu lần sau lại điều chỉnh cho em.”
Tôi nhìn chị ta, chỉ cảm thấy nực cười đến hoang đường.
Nực cười cho sự hy sinh cam chịu như con bò già suốt mười năm của tôi lại bị coi là đáng đời.
Cười cho sự ngu ngốc của bản thân khi tự móc tiền túi đi giải quyết rắc rối cho công ty.
Chuyện tôi suýt bị tước thẻ hướng dẫn viên thì bị coi là hèn nhát.
Sự phẫn nộ trong lòng nhanh chóng bị thay thế bởi một nỗi bi ai sâu sắc.
Người dạy người, mãi mãi không thuộc.
Việc dạy người.
Một lần nhớ cả đời.
Tôi chẳng nói thêm lời nào, quay người bước đi.
2
Nghĩ đến tình nghĩa mười năm, dù sao cũng nên có một lời chào tạm biệt.
Tôi đến phòng làm việc của sếp, vừa định gõ cửa thì bên trong vang lên tiếng của sếp Trương Yến.
“Tiểu Phương à, trong lứa người mới này tố chất của em là tốt nhất, làm việc để tâm chút, cuối năm chị thăng năm sao cho em.”
Người đáp lời chính là Phương Mộng – người mới vừa được thăng bốn sao, giọng điệu không giấu nổi sự vui sướng.
“Cảm ơn sếp Trương đã tin tưởng, mấy dự án trên bàn chị Giang em đều copy lại hết rồi, thành tích năm nay chắc chắn không thành vấn đề.”
Dự án?
Tôi cười khẩy.