Chương 5 - Giải Cứu Chú Chó Nhỏ
Nó co trong lòng tôi, tim đập thình thịch vào ngực tôi.
Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Huyên Huyên: “Tìm được rồi, đi theo em.”
Huyên Huyên nửa tin nửa ngờ lại chạy theo tôi. Trần Phong ở phía sau châm chọc: “Ồ, lại chạy rồi? Lần này chạy đi đâu nữa? Tôi khuyên mọi người mau chụp màn hình đi, lát nữa chắc chắn cô ta lại nói tìm nhầm rồi tiếp tục bịa.”
Tôi không để ý đến anh ta, ôm Cầu Cầu băng qua hai con phố, rẽ vào một khu dân cư cũ.
Cầu Cầu đứt quãng chỉ đường trong đầu tôi: “Bên trái… tòa thứ hai… lối vào gara ngầm rẽ phải…”
Khoảnh khắc rẽ vào gara ngầm, tiếng lòng của Đậu Đậu đột ngột rõ ràng hẳn lên, vừa vang vừa gấp.
“Mẹ ơi! Cứu mạng! Tôi ở đây!”
Tôi lao đến trước cửa kho chứa đồ sâu nhất, một cánh cửa sắt hoen gỉ đang bị khóa, bên trong truyền ra tiếng cào yếu ớt.
“Ở bên trong!” Tôi quay đầu hét với Huyên Huyên, “Báo cảnh sát! Nhanh!”
Ngón tay Huyên Huyên run rẩy bấm 110, nghẹn ngào nói địa chỉ.
Trần Phong đuổi tới, nhìn thấy cánh cửa này, khịt mũi cười: “Đừng đùa nữa, cô dựa vào trực giác tìm tới đây à? Lỡ mở cửa ra bên trong chẳng có gì, cô định kết thúc thế nào?”
Bình luận lại bắt đầu chạy.
“Tôi phục cô gái này rồi, dắt người ta chạy tới gara ngầm.”
“Trong kho chứa đồ có thể có gì? Chuột à?”
“Một triệu đó, bây giờ cô ta liều mạng diễn rồi, dù sao trả tiền là không thể.”
“Huyên Huyên tỉnh táo đi, đừng để cô ta dắt mũi nữa.”
Ba phút sau, tiếng còi cảnh sát vang lên. Cảnh sát phá khóa sắt, cánh cửa sắt kẽo kẹt bị đẩy ra.
Trong góc kho chứa đồ, một chú Teddy nhỏ gầy trơ xương cuộn mình trên thùng giấy, chiếc vòng cổ vàng trên cổ bị giật xuống ném dưới đất. Vừa nhìn thấy Huyên Huyên, nó lập tức đứng bật dậy, ư ử lao vào lòng cô ấy.
Là Đậu Đậu.
Huyên Huyên quỳ phịch xuống đất, khóc rống lên: “Đậu Đậu! Thật sự là con!”
Cầu Cầu trong lòng tôi mềm nhũn sụp xuống, nhỏ giọng nói: “Cô ấy quả nhiên đã trở về… mẹ tôi… sẽ trả Đậu Đậu lại cho mọi người không?”
Tôi ôm Cầu Cầu ngồi xổm xuống, nhìn cảnh sát lục soát khắp kho chứa đồ, lôi ra được chứng minh thư và điện thoại từ một chiếc túi trong góc.
Tiếng lòng của Cầu Cầu bỗng run lên dữ dội: “Cô ta đến rồi…”
Lối vào tầng hầm, một người phụ nữ xách túi đồ đi vào. Vừa nhìn thấy cảnh sát, cô ta lập tức quay người bỏ chạy, bị hai cảnh sát phụ trợ đè xuống đất.
Cô ta hét lên giãy giụa: “Đó là con chó tôi nhặt được! Dựa vào đâu bắt tôi!”
Huyên Huyên ôm Đậu Đậu đứng dậy, nước mắt đầy mặt chỉ vào cô ta: “Cô nhặt được? Trên cổ Đậu Đậu có bảng tên ghi số điện thoại của tôi, cô nói với tôi là cô nhặt được? Cô trộm chó của tôi nhốt trong tầng hầm ba ngày! Tôi sẽ kiện cô!”
Người phụ nữ nằm sấp trên đất vẫn còn la hét: “Đó là chó của tôi! Tôi nuôi nó một năm rồi!”
Cầu Cầu giãy khỏi lòng tôi, run run rẩy rẩy đi đến trước mặt cô ta.
Người phụ nữ kia nhìn thấy Cầu Cầu thì ngẩn ra: “Cầu Cầu? Sao mày lại ở đây?”
Cầu Cầu ngồi xổm bên chân cô ta, ngẩng đầu nhìn cô ta.
Một tiếng lòng rất rất nhỏ vang lên.
“Mẹ… mẹ của Đậu Đậu rất nhớ nó, nên con dẫn họ đến… không phải mẹ nói muốn có một chú chó biết kiếm tiền sao… sau này con sẽ cố gắng kiếm tiền…”
Người phụ nữ kia toàn thân run lên, trên mặt lóe qua một tia chột dạ, sau đó suy sụp khóc lớn: “Xin lỗi… tôi chỉ là quá ghen tị… dựa vào đâu chó của cô có thể kiếm tiền còn chó của tôi thì không… tôi không cam lòng…”
Khi cảnh sát còng tay đưa cô ta đi, cô ta bỗng quay đầu nhìn Cầu Cầu một cái.
“Cầu Cầu… mày…”
Cầu Cầu co rúm tại chỗ không nhúc nhích, khẽ rên một tiếng.
Huyên Huyên lau nước mắt đi tới, ôm Cầu Cầu lên ôm vào lòng: “Từ hôm nay trở đi, con theo mẹ.”
Cầu Cầu run lên trong lòng cô ấy, nhỏ giọng nói: “Nhưng… tôi không thích ăn thức ăn chó… có điều tôi sẽ học…”
Huyên Huyên không nghe hiểu, chỉ ôm nó chặt hơn.
Tôi nhìn cảnh này, sống mũi cay cay, bỗng nghe thấy giọng Đậu Đậu lại vang lên, vẫn là cái kiểu vừa nóng nảy vừa giòn tan kia:
“Ân nhân! Chị đừng khóc! Kẻ xấu kia bị bắt rồi! Tôi và Cầu Cầu đều có mẹ rồi! Vòng cổ vàng của tôi tặng cho chị! Chị cứu mạng tôi và Cầu Cầu, hai mạng đó!”
Tôi cúi đầu nhìn, không biết từ lúc nào Đậu Đậu đã ngậm chiếc vòng vàng bị giật ra đặt cạnh chân tôi, cái đuôi vẫy như cánh quạt.
Trần Phong đứng ở lối vào tầng hầm, điện thoại vẫn đang mở livestream, mặt xanh mét không nói một lời.
Bình luận hoàn toàn lật trời.
“Chó thật tìm được rồi??? Vậy con vừa rồi rốt cuộc là ai???”
“Đậu má, thực tập sinh nói đúng! Thật sự có hai con chó giống hệt nhau!”
“Cho nên cô ấy thật sự có thể nghe ra sao?! Thần quá rồi!!”
“Bác sĩ Trần vừa rồi không phải nói người ta diễn kịch à? Mặt có đau không?”
“Nợ thực tập sinh một lời xin lỗi!!! Còn chuyện chiếc vòng nữa!!”
Trần Phong nhìn từng dòng bình luận chạy qua môi run lên hai cái, xoay người muốn đi.
“Đứng lại.” Tôi gọi anh ta.
Anh ta cứng đờ quay người lại.
“Xin lỗi.” Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, “Trước mặt cư dân mạng trong phòng livestream, anh nợ tôi hai lần.”
Mặt anh ta đỏ thành màu gan heo, răng nghiến ken két.
Bình luận spam kín màn hình: “Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”