Chương 3 - Giấc Mộng Thái Tử
Nói phụ thân vốn công vụ bận rộn, mẫu thân càng phải quán xuyến trên dưới Hầu phủ, ai rảnh xem một bức thư nhà không biết nói gì của ta, chữ viết xấu lại khó nhận ra, quả thực lãng phí sức ngựa của trạm dịch.
Bảo ta sau này không có việc quan trọng, không cần viết thư nữa.
Sau đó.
Kinh thành cũng không có tin tức nữa.
Như thể hoàn toàn quên mất người như ta.
08
Ba năm ấy.
Giang Nam loạn hai lần.
Một lần là thổ phỉ làm loạn, một lần là phản quân đánh vào thành.
Kinh thành trước sau không có ai tới đón ta.
Cũng chính khi đó.
Ta nhặt Yến Lâm bị thương về thôn trang.
Yến Lâm biết rất nhiều thứ.
Chàng dạy ta cách liếc mắt nhìn sổ sách là nhận ra hao hụt, dạy ta cách trừng trị ác nô.
Còn để A Phỉ võ công cao cường ở bên cạnh ta làm nha hoàn.
Có lẽ vì ngày tháng thuận lợi hơn.
Ta cũng từ dáng vẻ gầy yếu, bệnh tật ấy mà dần nảy nở.
Đôi mắt hoa đào vốn khổ đại cừu thâm, cũng trở nên bình hòa thản nhiên, luôn mang ý cười.
Cũng từ khi ấy.
Ta hỏi chính mình.
Vì sao nhất định phải trông mong hồi kinh?
Giang Nam trời cao hoàng đế xa, Hầu phủ càng không ai quản được ta.
Một mình tiêu dao tự tại không tốt sao?
Chấp niệm hồi kinh của ta, bỗng nhiên tan biến.
Ngoại trừ tổ mẫu vẫn khiến ta vướng bận.
Những người và việc còn lại của Hầu phủ, vậy mà cũng phai nhạt theo thời gian.
Nhắc đến Yến Lâm.
Ta bỗng hơi nhớ chàng.
Ta gọi A Phỉ tới.
“Ngươi thay ta truyền một phong thư cho Yến Lâm.”
“Nói rằng ta muốn ở lại kinh thành bầu bạn với tổ mẫu một thời gian, muộn nhất là Đoan Ngọ, sẽ trở về Giang Nam.”
Lời vừa dứt.
Sau lưng liền truyền tới một giọng nói căng chặt.
“Ngươi muốn đi đâu?”
Ta nghe tiếng quay đầu.
Thái tử mặc cẩm bào màu huyền, mày mắt thanh lãnh tuấn mỹ như hàn đàm.
Nhưng thần sắc lại căng thẳng, nắm lấy cổ tay ta.
“Thôi Nhàn, ngươi giỏi lắm.”
Hắn gần như nghiến răng nghiến lợi nói:
“Năm xưa không nói một tiếng đã đi Giang Nam, nay vừa trở về, lại định đi đâu?”
09
Người xung quanh, không biết từ khi nào đã bị lui hết.
Nơi này chỉ còn ta và thái tử hai người.
“… Cũng không có gì.”
Ta nhạt giọng nói:
“Chỉ là trò chuyện vài chuyện thú vị ở Giang Nam.”
Tay thái tử lúc này mới thả lỏng đôi chút, hốc mắt hơi đỏ nhìn chằm chằm ta.
Ta nhân cơ hội rút cổ tay mình ra.
Hơi đau.
Chúng ta nhất thời không nói gì.
Nơi yến tiệc phía xa.
Tiếng cười đùa của các quý nữ hòa vào trong gió.
Dấy lên gợn sóng trên mặt hồ.
Ta đang định mở miệng cáo từ.
Lại nghe thái tử hạ giọng nói:
“Trước kia… là ta niên thiếu không hiểu chuyện.”
“Nếu chọc ngươi thương tâm, ta xin lỗi ngươi.”
Yết hầu hắn khẽ động.
Thần sắc có chút không tự nhiên.
… Người đời đều nói.
Thái tử thanh lãnh cô ngạo, khắc chế hữu lễ.
Không ai biết.
Hắn cũng sẽ vì Thôi Lan Y mà lộ ra gai nhọn.
Trước lần tham gia cung yến ấy.
Mẫu thân tốn ngàn vàng.
Đặt làm cho Thôi Lan Y một cây trâm vàng ròng ngậm châu.
Nhưng lại chẳng cho ta thứ gì.
Tổ mẫu nhìn không nổi.
Liền tặng ta một chiếc vòng ngọc tím.
Thôi Lan Y lập tức đi tìm thái tử kể khổ.
“Vì sao tổ mẫu lại thiên vị như vậy, chỉ tặng nàng ta vòng ngọc?”
Ngày hôm sau.
Thái tử mời ta tham gia yến tiệc.
Những quý nữ khác chơi tửu lệnh, khúc thủy lưu thương, văn chương phong nhã.
Mãi đến khi thẻ ngà kia trôi đến trước mặt ta.
Ta “ầm” một tiếng, mặt đỏ bừng.
“Các vị đừng làm khó muội muội ta.”
Thôi Lan Y giả vờ thay ta giải vây.
Lớn tiếng nói:
“Nàng biết chữ không nhiều, không biết làm thơ.”
Có vị công tử ái mộ tỷ tỷ, từ xa cười nói:
“Vậy chi bằng để nàng lấy giày ra làm tửu lệnh?”
Cả sảnh cười ầm lên.
Các quý nữ ném tới ánh mắt ghét bỏ, có người thậm chí còn lấy tay che mũi.
Ta cả người cô lập không nơi nương tựa, tiến thoái lưỡng nan đứng sững tại chỗ.
Ta nghe không hiểu lời vị công tử kia có ý gì.
Chỉ tưởng mình đã làm sai chuyện gì.
Càng không biết có nên làm theo lời hắn, cởi giày ra hay không.
Ta nhìn về phía Thôi Lan Y.
Nàng ta khẽ cong môi, uống rượu che giấu ý cười bên miệng.
Thái tử ngồi bên cạnh nàng ta, toàn tâm toàn ý gắp đồ ăn cho nàng ta.
Kỷ tiểu tướng quân uống rượu đến bốc men, càng không chú ý tới ta.
Mãi đến khi thiên kim Thượng thư đứng ra, mới kéo ta đi.
Sau này ở Giang Nam.
Có một ngày ta đi ngang qua thuyền hoa bên hồ.
Mới biết được.
Khi ấy đang thịnh hành trò lấy giày kỹ nữ làm tửu lệnh.
Ý của người kia.
Là muốn ta trước mặt mọi người cởi giày thêu, đem làm thẻ rượu.
… Hắn ví ta như kỹ nữ.
10
Ngày hôm ấy.
Ta đứng bên bờ rất lâu.
Không hổ là thái tử.
Suy nghĩ chu toàn đến vậy.
Vừa khiến ta chịu giáo huấn, lại có thể ẩn mình phía sau.
Trong hoảng hốt.
Ta lại nghĩ đến cung yến ngày đó.
Khi được cung nhân vớt lên.
Ta đang run rẩy.
Ta sợ rồi, ta biết sai rồi.
Sau này ta phải cách thái tử và tiểu tướng quân thật xa.
Đời này không bao giờ trêu chọc bọn họ nữa.
Ta chỉ muốn giữ lại chút thể diện cho mình, mau chóng trở về phủ thay y phục.
Nhưng ngoài cửa cung.
Lại có thị vệ giơ đao ngang chặn ta lại.
Cách bóng xe ngựa mơ hồ.
Thái tử mặc y phục màu trắng nguyệt, tôn quý lạnh lùng dừng trước mặt ta.