Chương 5 - Giấc Mộng Kỳ Quái và Bí Mật Đằng Sau
Không chạm vào nhau, nhưng khoảng cách ấy không phải khoảng cách giữa “sư huynh và sư muội”.
Hai người đang nói chuyện.
Giọng không lớn, gió mang những câu chữ đứt quãng tới.
“Huynh đã hứa với ta.”
Là giọng của nữ tử.
Thấp, mềm mại, mang theo một chút tủi thân.
“Thời điểm không đúng.”
Giọng Phó Kinh Hồng.
“Vậy đến khi nào mới đúng? Sáu năm rồi. Ta đã đợi sáu năm.”
“Đợi thêm đi.”
“Đợi cái gì? Đợi nàng ấy sinh cho huynh đứa thứ năm? Đứa thứ sáu?”
Nàng ấy.
Nàng ta đang nói về ta.
Tay ta siết chặt viên gạch trên đầu tường.
“Không phải như nàng nghĩ.”
“Vậy là thế nào? Kinh Hồng ca, rốt cuộc huynh muốn ta phải làm thế nào? Ta không thể đợi thêm nữa.”
“Nàng cứ ở lại trước. Ta sẽ xử lý.”
Xử lý.
Xử lý cái gì?
Xử lý ta sao?
Ta buông tay, lùi xuống.
Không phát ra tiếng động.
Trên đường quay về, chân ta hơi mềm.
Không phải sợ.
Mà là cảm giác lạnh lẽo thấm ra từ tận trong kẽ xương.
Ba năm.
Mỗi lời chàng nói với ta.
Mỗi nụ cười.
Mỗi lần ôm con rồi nói “giống nàng”.
Mỗi lần ban đêm quay người nắm tay ta, nói “ngủ đi”.
Tất cả đều là giả sao?
Không hoàn toàn.
Chàng cần ta sinh con.
Cho nên phải đối xử tốt với ta.
Để ta cam tâm tình nguyện ở lại trong chiếc lồng này.
Sinh một đứa, không đủ.
Sinh hai đứa, không đủ.
Sinh bốn đứa thì đủ rồi.
“Bốn đứa đủ chưa?”
Đủ rồi.
Cho nên A Hành tới.
Cho nên chàng nói “ta sẽ xử lý”.
Về đến viện, ta cài then cửa từ bên trong.
“Ma ma, Xuân Hạnh đến Nghi Châu chưa?”
“Xét theo cước trình, ngày mai sẽ đến.”
“Phụ thân ta nhận được tin rồi phái người đến đón, nhanh nhất mất bao lâu?”
“Ba ngày.”
Ba ngày.
Cùng thời hạn Phó Kinh Hồng cho ta.
Chàng nói ba ngày sẽ giải thích rõ với ta.
Cách chàng giải thích rõ chính là đưa nữ tử ấy đến ngay dưới mắt ta.
Được.
Vậy ta cũng không đợi nữa.
“Ma ma, trong trấn có huyện nha không?”
“Có một huyện thừa.”
“Ta muốn nộp đơn.”
“Đơn gì?”
“Chàng không chịu viết hòa ly thư, vậy ta sẽ kiện.”
Chu ma ma ngẩn người.
“Từ xưa hòa ly phải có sự đồng thuận của hai nhà. Chàng không đồng ý, ta chỉ có thể mời quan phủ phân xử.”
“Nhưng chàng là tướng quân.”
“Phụ thân ta là Hầu gia.”
Ta nhìn Chu ma ma.
“Ta không phải người không có chỗ dựa. Chuyện này, ta tuyệt đối không nhượng bộ.”
Chu ma ma gật đầu.
“Vậy những phong thư thì sao?”
“Thư là chứng cứ. Nhưng bây giờ chưa phải lúc lấy ra.”
Ta đi tới bàn ngồi xuống.
Trên bàn có giấy bút.
Ta cầm bút viết một lá thư.
Không phải viết cho huyện thừa.
Là viết cho Phó Kinh Hồng.
Chỉ có một dòng:
“Vị sư muội kia của chàng tới rồi, ta đã nhìn thấy. Ngày mai chàng tới giải thích cho rõ. Không phải chỉ nói với một mình ta, nàng ta cũng phải có mặt.”
Ta gấp thư lại, bảo nha hoàn mang tới căn nhà phía đông.
Để chàng cũng có một đêm không ngủ yên.
Để chàng cũng nếm thử cảm giác bị người ta vạch trần.
Ngoài cửa sổ trời đã tối đen.
Đứa lớn ở phòng bên nói mớ:
“Cha, bế…”
Ta nhắm mắt.
Không nghĩ tới ngôi mộ trong giấc mộng.
Nhưng nó vẫn luôn ở đó.
Đè lên ta.
Nhắc nhở ta rằng—
Kiếp trước ta chết chỉ vì quá tin chàng.
Kiếp này sẽ không như vậy nữa.
07
Sáng hôm sau, nha hoàn vào báo.
“Phu nhân, Phó tướng quân tới. Còn dẫn theo một nữ tử.”
Ta đặt bát đũa xuống.
Lá thư tối qua đã có tác dụng.
“Bảo bọn họ đợi ở tiền sảnh.”
Ta thay y phục.
Không có gì đặc biệt, chỉ sạch sẽ chỉnh tề.
Tóc được búi lên, trâm vẫn là cây trâm ấy.
Cây trâm vẫn còn vết máu.
Ta cố ý không lau.
Đi tới cửa tiền sảnh, ta đứng bên ngoài một lát.
Cách rèm cửa nghe động tĩnh bên trong.
Rất yên tĩnh.
Không ai nói chuyện.
Ta vén rèm bước vào.
Phó Kinh Hồng ngồi trên ghế bên trái, đã thay thường phục, không mặc giáp.
Bên phải ngồi một nữ tử.
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thẳng mặt nàng ta.
Không phải tuyệt sắc, nhưng rất thanh tú.
Mày thanh mắt nhỏ, da trắng.
Ngồi rất quy củ, hai tay đặt trên đầu gối, hơi cúi đầu.
Một bộ dáng dịu dàng ngoan ngoãn.
Thấy ta bước vào, nàng ta đứng dậy.
“Tẩu tẩu.”
Nàng ta gọi ta là tẩu tẩu.
Ta không đáp.
Đi thẳng tới chủ vị chính giữa ngồi xuống.
Đây là chỗ của ta.
Ta ngồi chủ vị.
“Ngồi đi.”
Ta nói với nàng ta.
Giọng không lạnh cũng không nóng.
Nàng ta ngồi xuống lần nữa, ánh mắt cụp xuống.
Phó Kinh Hồng nhìn ta, trong mắt có một tầng cảm xúc khó diễn tả.
“Nàng muốn nói rõ trước mặt.”
Chàng lên tiếng.
“Ta đã đưa người tới. Nàng hỏi đi.”
“Ta hỏi nàng ta? Người nên giải thích là chàng.”
Chàng mím môi.
“Được. Vậy ta nói.”
Chàng ngồi thẳng người.
“Thẩm Hành là con gái của sư phụ ta, Thẩm tướng quân. Sau khi sư phụ qua đời, nàng ấy không nơi nương tựa, ta vẫn luôn chu cấp cho nàng ấy sống ở Ninh Châu. Viết thư chỉ để xác nhận tình hình của nàng ấy.”
“Trao đổi thư từ sáu năm, đến lúc thành thân chàng cũng không nói cho ta biết có một người như vậy.”
“Ta cảm thấy không cần thiết.”
“Không cần thiết.”
Ta lặp lại ba chữ này.
Sau đó nhìn sang Thẩm Hành.
“Thẩm cô nương, cô cảm thấy có cần thiết không?”
Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta một cái.
Rồi lại cúi xuống.
“Tẩu tẩu, là lỗi của ta. Ta không nên viết những lá thư ấy cho Kinh Hồng ca.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: