Chương 23 - Giấc Mộng Hão Huyền
“Điện hạ, người Trung Nguyên chúng ta có câu cổ ngữ: Những gì diễn ra trong mộng đều là hư ảo, mộng mị thường trái ngược với hiện thực.”
“Ta không lừa chàng, trước đây quả thật ta đã từng yêu người khác, nhưng từ khi chung sống với Điện hạ, ta đã thực sự đem lòng yêu chàng rồi.”
Vừa nói, ta vừa cầm tay Uất Trì Lệ, áp lên ngực trái của mình.
Ta nhìn sâu vào mắt hắn, nhìn vào đôi mắt màu hổ phách mà từ ngày đầu tiên gặp gỡ ta chưa bao giờ quên đi, chậm rãi thốt lên từng chữ.
“Điện hạ, bây giờ người ta ái mộ là chàng, chàng có tin ta không?”
Ngọn nến đỏ rực đung đưa in bóng vào mắt hai chúng ta. Ta nhìn Uất Trì Lệ, thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu trong đôi mắt đối diện.
“Tin.”
Uất Trì Lệ đáp bằng chất giọng trầm khàn, rồi một lần nữa che lấp bờ môi ta.
Ngọn nến đỏ cháy rực suốt đêm thâu, đung đưa lay động y như cặp nến long phượng trong đêm tân hôn thực sự.
Chương 26
Hôm sau, trời đã sáng bừng ta mới tỉnh giấc.
Đêm qua dằn vặt cả đêm, eo nhức đùi mỏi, ta cố chống tay ngồi dậy thì thấy trên bàn đang đặt một bát canh lê chưng.
Vẫn còn bốc khói nghi ngút.
Tiểu Đào bưng chậu nước rửa mặt bước vào, nhìn ta cười mỉm.
“Công chúa, Điện hạ thật lòng xót xa người. Sáng sớm hôm nay ngài đã tìm đến nô tỳ, tự tay ninh bát canh lê này cho công chúa đấy.”
Ta cất giọng khàn khàn: “Điện hạ đâu rồi?”
“Điện hạ đi nghị sự rồi, để nô tỳ hầu hạ người rửa mặt thay y phục.”
Tiểu Đào lại gần, nhìn ta, hơi khựng lại.
“Sắc mặt công chúa hôm nay tốt thật, tươi tắn như đóa hoa đào vậy.”
Ta tức thì đỏ bừng mặt, hồi lâu sau mới xụ mặt xuống, mắng yêu: “Làm càn.”
Lúc chải đầu, thấy Tiểu Đào có vẻ chần chừ ngập ngừng, ta lên tiếng: “Em có chuyện gì giấu ta sao?”
Tiểu Đào ngớ người, vẻ mặt có chút khó xử nói: “Hôm nay Vĩnh An Hầu sửa soạn hành lý hồi hương, ý của Hoàng thượng là, mời toàn bộ hoàng thân quốc thích có mặt đông đủ để thể hiện đạo hiếu khách.”
Nói bóng nói gió, tức là ta cũng phải đi tiễn Hoắc Đình Quân.
Tiểu Đào cứ tưởng công chúa nhà mình không bằng lòng, ai ngờ ta lại gật đầu vui vẻ: “Vậy thì chuẩn bị sớm một chút đi.”
Có gì mà không bằng lòng đâu.
Ta đã chẳng còn lưu luyến chút hơi ấm ít ỏi đến đáng thương mà hắn ban phát cho ta thời thơ ấu nữa rồi.
Ta đã hoàn toàn rũ bỏ hắn rồi.
Tiểu Đào trang điểm và thu dọn rất nhanh, nhưng ta đã đánh giá quá cao thể lực của mình.
Đau lưng mỏi eo, ta phải mất thời gian gấp đôi ngày thường mới đến được sảnh tiệc.
Vừa bước qua cửa, suýt chút nữa đã đâm sầm vào lòng Uất Trì Lệ.
“Cẩn thận.” Uất Trì Lệ đỡ lấy eo ta, “Đang định cho người báo nàng không khỏe, không cần phải qua đây.”
Ta cười, hỏi ngược lại: “Phu quân sao cứ đứng mãi ngoài cửa thế?”
Uất Trì Lệ dắt ta về chỗ ngồi.
“Lo nàng mệt mỏi trong người, nên đứng ngoài cửa đợi. Mới vài canh giờ không gặp, ta nhớ nàng.”
Giữa chốn thanh thiên bạch nhật đông người, mặt ta lại thoắt cái đỏ lựng lên.
Mãi cho đến khi an tọa vào chỗ ngồi, ta mới để ý đến Hoắc Đình Quân đứng cách đó không xa.
Khoảnh khắc chạm mắt, ta không bỏ sót nét run rẩy trong đôi mắt của đối phương.
Nhưng sâu thẳm trong lòng ta, lại là một sự tĩnh lặng tột độ.
Ta nhìn Hoắc Đình Quân, chỉ thấy người đàn ông từng khiến ta yêu đến chết đi sống lại, nay lại xa lạ vô cùng.
Tựa hồ như mọi chuyện đã qua cũng chỉ là một giấc mộng hoang đường, hư vô mờ mịt.
Tất cả đã không còn bất cứ quan hệ gì đến ta nữa rồi.
Yến tiệc kết thúc, ta cho cung nữ lui hết, cũng không để Uất Trì Lệ đi cùng, đi dạo một mình trong sân viện.
Không có gì bất ngờ, ta gặp lại Hoắc Đình Quân.
Hoắc Đình Quân nhìn ta, chằm chằm không chớp mắt, hận không thể phun ra lửa.
Ta lạnh lùng lên tiếng: “Hầu gia không hiểu lễ nghĩa thế này, làm sao đại diện cho thể diện nước Tiêu được? Xem ra bổn cung vẫn nên viết một bức thư bẩm báo Phụ hoàng, cho gọi Hầu gia về nhà nghỉ ngơi sớm thì hơn.”
Hoắc Đình Quân nắm chặt tay lại: “Công chúa độ lượng là thế, chỉ không biết trong lòng có còn vương lại mấy phần nước Tiêu nữa.”
“Chuyện đó thì không can dự gì đến Hầu gia.”
Ta nói rồi định cất bước đi, lại bị Hoắc Đình Quân chắn đường.
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng điệu bất giác dịu lại.
“Khinh nhi, ta biết nàng là thân bất do kỷ, cũng biết, nàng đang tức giận với ta.”
Hoắc Đình Quân nói rồi sáp lại gần thêm vài phần, dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy được cất giọng.
“Khinh nhi, Hoàng thượng đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch tiêu diệt Yến quốc. Ở dãy núi phía Đông Nam Yến quốc, chúng ta đã khởi công đào địa đạo rồi.”
“Nửa năm nữa, đợi đại quân ta tập kết xong chui ngầm qua địa đạo, ta sẽ tự mình dẫn binh tới cứu nàng.”
Hoắc Đình Quân ngừng một chút, giơ tay định chạm vào mặt ta.
Nhưng ngón tay hắn lại khựng lại khi chỉ cách ta nửa tấc.
“Khinh nhi, ráng nhẫn nhịn thêm nửa năm nữa, đến lúc đó ta đưa nàng về nhà.”
Chương 27
Những lời Hoắc Đình Quân nói lọt vào tai ta, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang.
Ta không dám tin: “Hoắc Đình Quân, tại sao?”
Tại sao ta khó khăn lắm mới tìm được người ta yêu thương sâu đậm, số phận vẫn nhất quyết không chịu buông tha cho ta?